MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 1134: Cáo mượn oai hùm thực buồn cười 02

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1134: Cáo mượn oai hùm thực buồn cười 02

515 từ · ~3 phút đọc

Hoàng đế tặng ngọc bội cho nàng nhưng nàng chưa bao giờ đụng đến, chỉ cần chuyện không quá đáng, nàng cũng sẽ nhắm mắt bỏ qua.

Nhưng cái tên cẩu nô tài này, nàng càng nghĩ càng tức, hận không thể quay lại đạp cho hắn mấy phát.

Tề Tú Hữu dẫn bọ họ đến chỗ Hoàng Phủ Cẩn. Trước tiên, hắn cho đòi Tô Nhân Vũ vào chính điện thẩm tra, đến Hoàng Phủ Cẩn, người ta một lời cũng không thèm nói cho hắn biết.

Tề Tú Hữu không biết Tô Nhân Vũ vì nể mặt hoàng đế nên mới trả lời hắn chứ nếu không, mười hắn cũng không lọt vào mắt ông ta chứ đừng nói chi là một.

Hắn ở trước mặt Tô Nhân Vũ diễu võ dương oai bao nhiêu càng nhục nhã ê chề trước Hoàng Phủ Cẩn bấy nhiêu, tức đến mức hắn phải đích thân tới chỗ Hoàng Phủ Cẩn.

Kết quả Hoàng Phủ Cẩn vẫn như cũ khinh thường không ngó hắn. Hắn nhất thời đắc ý đã quên rằng Tô Nhân Vũ dù sao cũng là quốc công, một lòng trung thành với hoàng đế. Không nể mặt tăng cũng nể mặt phật nên cho hắn vài phần mặt mũi.

Nhưng Hoàng Phủ Cẩn là người mà mặt mũi hoàng đế cũng không thèm để vào mắt chứ đừng nói một kẻ tiểu nhân đắc chí như hắn.

Cho nên, hắn nước miếng bay tứ tung hỏi thiệt nhiều vấn đề còn Hoàng Phủ Cẩn vẫn tà tà dựa vào tháp ngủ.

Chỉ cần không phải hoàng đế đích thân thẩm vấn, cho dù người hỏi là thái tử, hắn vẫn ngủ như thường.

Dù sao, ở Đại Chu này, ngoại trừ hoàng đế ra thì hắn là hoàng tử lớn nhất,đừng nói một Thượng Thư nho nhỏ, có là tả tướng cũng vậy thôi.

Cho nên Hoàng Phủ Cẩn một chút cũng không phối hợp, mặc kệ Tề Tú Hữu nói đến miệng lưỡi đều khô, hắn vẫn thản nhiên ngủ kỹ.

Tô Mạt cho rằng hoàng Phủ Cẩn ở trong này chắc chắn nhận hết ủy khuất, tinh thần bị tàn phá, bị tiểu nhân tìm cách

Nàng vọt vào trong điện, Tề Tú Hữu lập tức đuổi theo, bị Hoàng Phủ Giác chặn lại:“Tề thượng thư,đầu ngài để trên cổ làm gì? Ngài quên nàng ấy là Tề vương phi tương lai sao?Hay ngài muốn nhị ca một chưởng đánh chết ngàii?”

Tề Tú Hữu lập tức nhớ tới bboj dáng giận dữ của Hoàng Phủ Cẩn, ngượng ngùng lau mồ hôi, đành phải dừng bước, cùng Hoàng Phủ Giác chờ ở hành lang.

Hoàng Phủ Giác khoanh tay, ngẩng đầu nhìn mặt trời đang lặn dần về tây, vẻ mặt lạc lỏng khiến hắn chẳng hiểu được gì.

Hắn tới gần cửa sổ, muốn nghe xem Tô Mạt nói gì với Hoàng Phủ Cẩn, ai biết mặt vừa để sát vào cửa sổ thì cửa lập tức rớt xuống. Hắn vội né ra sau, thêu chút nữa bật ngửa