MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 1137: Suy đoán của Hoàng Phủ Cẩn về thích khách 03

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1137: Suy đoán của Hoàng Phủ Cẩn về thích khách 03

498 từ · ~3 phút đọc

Hoàng Phủ Cẩn cười cười, xoa đầu nàng:“Ta không sao. Chỉ là từ khi nghĩ đến chuyện đó, ta không tài nào ngủ được, càng nghĩ càng thấy hắn đang nghi ngờ ta, cũng có thể sẽ liên lụy đến nàng, đến vườn hoa, đến hương lâu.”

Nếu hắn biết chuyện nông trường, nghi ngờ sẽ càng tăng.

Vì thế, bọn họ cố gắng hạn chế đi đến nông trường. Tất cả đều do ba người đứng đầu thôn trang nhân cơ hội mua đồ ăn cùng bang nông sản mà tìm cách liên lạc với bọn họ thông qua cái bang.

Tô Mạt còn dạy bọn họ mật ngữ nên khi tiếp xúc, người ngoài có nghe cũng không hiểu gì.

“Chàng nói thử xem, nếu hoàng đế nghi ngờ chúng ta, có phải hắn sẽ dựa vào chuyện thích khách mà chuyện bé xé ra to hay không?”

Hắn từng đi tới vwofn hoa, cũng thăm thú hết bên trong, chỗ nào cũng toàn hoa với cỏ, có gì đáng nghi?

Nhưng tâm tư hoàng đế, mấy ai đoán được. Nếu có tai họa ngầm, nàng nhất định phải tiêu diệt trước khi nó phát sinh.

Nàng lập tức đứng dậy tạm biệt Hoàng Phủ Cẩn, ra cửa nói với Hoàng Phủ Giác:“Ngũ Ca, muội muốn gặp cha.”

Tề Tú Hữu lập tức cười nói:“Tô tiểu thư muốn gặp Quốc Công, để bản quan mang ngài đi.”

Hắn cảm thấy Hoàng Phủ Cẩn nhất định nói gì đó với Tô Mạt, nhưng hắn cái gì cũng không nghe được nên lại càng tò mò hơn.

Chờ Tô Mạt cùng Hoàng Phủ giác đi đến chỗ Tô Nhân Vũ xong, hắn lập tức gọi người tới dặn dò:“Các ngươi hỏi thử xem có lục soát vườn hoa không? Nếu có, bản quan là muốn tự mình đi .”

Bọn họ lấy danh nghĩ lục soát ba trăm dặm xung quanh Vạn Xuân uyển nên không thể chỉ lục soát mình vườn hoa được.

Từ sau sự cố hôm đó, bọn họ đã tăng cường tuần tra chặt chẽ, còn yêu cầu quân đội ở Tây Sơn đến hỗ trợ, một con ruồi cũng đừng hoàng thoát được.

Quay trở lại bên này, Hoàng Phủ Giác ở bên ngoài chờ, để nàng vào trong một mình.

Tô Nhân Vũ tinh thần tự nhiên, không có vẻ gì bị ép buộc. Thấy nàng bước vào, ông vui vẻ đi tới nhéo má nàng:“Lão tổ mẫu cùng mọi người không có việc gì chứ?”

Tô Mạt cười cười:“Phụ thân, tổ mẫu tốt lắm, chỉ là người rất nhớ cha.”

Tô Nhân Vũ nhìn thoáng qua bên ngoài, Tề Tú Hữu đang nhing chằm chằm về phía này. Ông ta bèn nắm bàn tay nhỏ nhắn của Tô Mạt, hiền từ nói:“Đi, cha con chúng ta vào trong hít thở không khí.”

Hai cha con vào rồi, Tề Tú Hữu không thể đi theo, chỉ có thể ở ngoài nhăn nhó.