MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 1340: Hắc hắc, ôm cây đợi thỏ 01

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1340: Hắc hắc, ôm cây đợi thỏ 01

494 từ · ~3 phút đọc

Tô Mạt đắc ý lắc lư, hai chân vung vẫy: “ Cám ơn ngươi quan tâm, nhưng mạng ta dài lắm, tai họa vạn năm nha.”

Nàng vừa cắn bí đỏ, vừa phun khắp nơi khiến Vu Hận Sinh tức chết.

Hắn ghét cái loại nữ nhân thô tục, rùng mình một cái đánh úp về phía Hoàng Phủ Cẩn, thừa lúc Hoàng Phủ Cẩn lui ra sao lại bẻ hướng, tấn công Tô Mạt.

Dương đông kích tây!

Tô Mạt kinh hô một tiếng,“A --”

“Phanh” một tiếng, một người nện mạnh trên mặt đất.

Vu Hận sinh bị một tấm lưới trói lại, càng giãy dụa càng chặt, cuối cùng bị trói thành một cục, không thể động đậy.

Tô Mạt vỗ tay nhảy dựng lên, cười nói: “Ha ha, Vu Hận Sinh, sao ngươi học làm con rùa rồi?”

Nói xong, nàng đi tới, đá một phát vào mông hắn, sau đó lục lọi lấy ám khí hắn giấu trong người ra, lấy một món đá một cai, lát sau lấy ra được mấy lưỡi dao bạc, mỏng như tờ giấy, vô cùng tinh tế.

Tô Mạt giật mình, những lưỡi dao này tinh xảo không khác gì dao phẫu thuật ở hiện đại.

Nàng tiếp tục đá nữa.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng, không hề giãy dụa, càng không có vẻ gì là nhục nhã.

Tô Mạt cười hắc hắc, lấy đầu ngón chọt chọt: “ Xin lỗi nha, vũ khí ngươi nhiều như vậy, lát nữa ta phế hết công phu của ngươi rồi, mấy thứ này sẽ không còn chỗ dùng, chi bằng cho ta. Ta rửa sạch rồi sử dụng lại cũng được.”

Vừa rồi, khi Vu Hận Sinh phi thân lên, nàng sớm có chuẩn bị, hơn nữa còn có A Lí giúp một tay.

A Lí phụ trách điểm huyệt, nàng phụ trách quăng lưới, sẵn tiện điểm vài huyệt đạo.

Dù sao nàng cũng có luyện qua thiên thủ Quan Âm, cũng có chút thành tựu nho nhỏ- tuy chưa vượt qua được tầng thứ nhất – nhưng cũng coi là có thành tựu đi.

Hoàng Phủ Cẩn lo lắng, lại điểm thêm mấy huyệt nữa, để Tô Mạt tha hồ mà đá hắn.

Tô Mạt cũng không thèm khách khí, vừa đấm đá vừa ra tay lục lọi.

Vu Hận Sinh mặc quần áo thật nhiều, lớp nào cũng có chứa ám khí, lột một lớp thấy cương châm, lột lớp nữa thấy độc phấn, lột lớp nữa..

Tô Mạt nghĩ nghĩ, quyết định thật nhanh: “A Lí, chúng ta lột sạch luôn đi, hắn mặc nhiều quá.”

Hoàng Phủ Cẩn nhíu mi, hoảng hồn giữ chặt tay nàng: “ Không được.”

Tiểu nha đầu này đã soát người mà còn sờ soạng người ta nữa, đã vậy còn lẩm bẩm cái gì mà cơ bắp rắn chắc, cái gì cân đối, cái gì là nhất… đừng tưởng rằng hắn nghe không thấy.