MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 1456: Chim bay cao chết, cung tốt vất bỏ 02

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1456: Chim bay cao chết, cung tốt vất bỏ 02

576 từ · ~3 phút đọc

Tô Nhân Vũ khó hiểu, nhưng vẫn quỳ xuống: “Thỉnh Bệ Hạ chỉ điểm.”

Giọng nói của Hoàng đề giống như từ nơi xa vọng lại: “Từ trước đến nay ngươi đối với trẫm luôn có ý định khác, muốn khôi phục lại tiền triều, ngươi có dám thừa nhận?”

Tô Nhân Vũ thẳng lưng, lạnh nhạt nói: “Lòng thần ngửa mặt không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất, vì nước vì dân, trung quân đền nợ nước, chưa từng làm việc gì có lỗi với Bệ Hạ.”

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Vậy sao?”

Sống lưng Tô Nhân Vũ vẫn thẳng, ngẩng đầu nhìn Hoàng đế cao cao tại thượng: “Chuyện Tống Hoài An mưu phản, thần sơ sót, quả thật là có tội. Nhưng thần chưa từng cùng hắn có bất kì giao dịch gì. Những bức thư trắng kia nhất định là hắn phái người hãm hại thần.”

Hoàng đế nói: “Trầm không nói đến mấy bức thư, chỉ hỏi ngươi, trong chiến dịch Tiểu Long Vu năm ấy, ngươi có gì muốn nói không?”

Tô Nhân Vũ giật mình, những kỉ niệm năm xưa kéo về, đó là chuyện mười mấy năm trước, khi đó Doanh Nhi vẫn còn sống, vẫn ở cạnh bên người ông, làm bạn với ông khi ông chỉ là gã sai vặt trong lều chủ soái.

Hắn chậm rãi lắc đầu một cái, “Xin Bệ Hạ chỉ điểm.”

Hoàng đế hừ lạnh nói: “Trẫm nhắc nhở ngươi một câu, ngươi từng nói qua chỉ đợi đao thương nhập khố, mã phóng Nam sơn, đồng quy núi rừng, thích ý tiêu dao.” (đao thương nhập khố, mã phóng nam sơn: ý nói thiên hạ thái bình, không còn chiến tranh.)

Tô Nhân Vũ lập tức nhớ lại năm đó, sau khi dành được thắng lợi, ông cùng Doanh Nhi dắt ngựa đi dạo bên bờ sông, ông thâm tình ônm lấy nàng, nói với nàng câu nói đó, hy vọng có thể cùng nàng quy ẩn núi rừng, không màng tới thế sự, bồi thường nàng thật tốt.

Khi đó nàng chỉ dịu dàng cười nhẹ, lắc đầu một tiếng, mang theo một chút thất vọng: “Tướng quân, thời cuộc bây giờ, trừ phi tự lập Vua, nếu không làm sao đất nước được yên bình?”

Ông toàn thân chấn động, ngửa đầu nhìn Hoàng đế.

Ánh mắt Hoàng đế trầm xuống, sắc mặt tối lại: “Ngươi đã nghĩ ra.”

Tô Nhân Vũ không khỏi rơi mồ hôi lạnh, ngày đó ông và Doanh Nhi dắt ngựa đi dạo, xung quanh căn bản không có ai, vì sao …………

Hoàng đế đã biết.

Tô Nhân Vũ chậm rãi gật đầu: “Thần đã nghĩ ra, nhưng đó chỉ là một câu cảm khái, thần cùng Tô gia tận trung vì nước, chưa từng có hai lòng. Thần sống ở nhà quan, nhưng không được trọng dụng, nếu không phải được Bệ Hạ thưởng thức, thần chỉ là một tên xoàng xĩnh. Thần ngày đêm nhớ đến ân huệ của Bệ Hạ, không dám có chút lười biếng, chỉ mong quốc thái dân an, giang sơn của Bệ Hạ mãi mãi bền vững.”

Ông dập đầu trên nền đất, cố nén lệ nóng, công thần cũng được, gian thần cũng thế, quay đầu lại tất cả công danh đều không còn gì.

Ông dùng nửa đời để trả ơn Bệ Hạ, như vậy là đủ rồi.