MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 293: Bọn họ đều do nàng chỉ huy

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 293: Bọn họ đều do nàng chỉ huy

496 từ · ~3 phút đọc

“Không được!” Tô Mạt như đinh đóng cột cự tuyệt hắn,“Ta đi tìm Tô Nhân Vũ......”

“Không được!” Tĩnh thiếu gia trừng mắt với nàng, hai người trừng mắt lẫn nhau, cuối cùng hắn thỏa hiệp ,“Hảo, ta đáp ứng nàng. Đem A Lí ba người bọn họ giao cho nàng, tùy tiện nàng sai bảo, không có chút quan hệ gì với ta nữa.”

Tô Mạt nói:“Vậy bên người ngươi còn có thị vệ đắc lực nữa không?”

Tĩnh thiếu gia cười cười, ngón tay bôi lên chóp mũi xinh đẹp của nàng, sủng nịch nói:“Đương nhiên, phu quân tương lai của nàng - ta có chính là người tài giỏi. Cả nhà Hồ tiên sinh cùng Thủy Muội cũng để nàng chỉ huy, ta lại phái hai nữ tử võ công cao cường nghe nàng phân phó, thế nào?”

Tô Mạt nghĩ, có đôi khi có một số việc, nữ nhân lại tiện hành sự hơn.

Nàng gật đầu, cười lấy lòng,“Đa tạ Tĩnh thiếu gia!”

Tĩnh thiếu gia kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,“Gọi Tĩnh ca ca!”

Tô Mạt nổi gai ốc,“Vẫn là quên đi thôi.”

Nàng không phải Dung muội muội, không phải!

Tĩnh thiếu gia lại tiếp tục,“Khối ngọc bội kia, chính là tín vật. Gặp ngọc bội như gặp ta, nàng có thể chỉ huy hết tất cả bọn họ, mọi người không ai dám chống lại nàng.”

Tô Mạt cười cười, ấn lên miếng ngọc bội trên ngực, gật đầu.

Tĩnh thiếu gia thấy nàng đem tín vật mình tặng luôn đeo sát bên người, trong lòng thực vui mừng, ôm nàng,“Ta đi rồi, A Lí bọn họ sẽ đến liên lạc với nàng. Nếu có việc thì phân phó bọn họ thi hành, mặc kệ là tiền, là vật hay là người, đều có thể kêu bọn họ đưa. Nếu nhớ ta......”

Hắn cười đến nỗi con ngươi đen phát sáng chói lóa,“Chỉ cần đem vật này tung lên trời, ta sẽ đến.”

Hắn đưa cho nàng một cái giống như ống trúc nhỏ, mặt trên tựa hồ cắm một cây hương, nàng hiếu kỳ nói:“Đây là đốt hương, ngươi ngửi được múi thì sẽ tới sao?”

Tĩnh thiếu gia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng:“Đó là một dạng đạn tín hiệu, là một dạng pháo hoa nho nhỏ, nàng đem nó châm lên, liền bay lên trời, ta biết được, tự nhiên sẽ tìm đến nàng.”

Đến phiên Tô Mạt lạnh a, hai người hẹn hò riêng, thế nhưng còn bày ra trò lộ liễu như vậy, còn có pháo hoa, còn đạn tín hiệu, sợ người ta không biết hay sao.

Nàng có lệ nói:“Được, nhớ ngươi, ta sẽ dùng cái này.”

Mới là lạ! Có A Lí bọn họ là cái loa truyền lời tốt như vậy lại không dùng đến sao!

Tĩnh thiếu gia lại nói cho nàng nghe cách dùng, sau đó lại nói:“Cho ta xem hiệu quả luyện công của nàng...”