MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiChương 360: Đấu với nàng nhớ mang theo não 01

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 360: Đấu với nàng nhớ mang theo não 01

545 từ · ~3 phút đọc

Một tiếng gầm giận dữ vang lên, uy nghiêm lạnh lùng, nhất thời bên trong học đường lặng ngắt như tờ.

Yên tĩnh trong chớp mắt, lại vang lên những âm thanh vù vù quỳ xuống đất, dập đầu, tố khổ, cầu xin tha thứ......

Hoàng đế vẻ mặt đóng băng, sau ót như bị nện trúng, giáo dục nhiều đứa nhỏ như vậy, chưa từng có tình trạng này xảy ra.

Hắn nhìn về phía Triệu học sĩ trước mặt.

Triệu học sĩ đã tỉnh lại đúng lúc, khóc đầm đề trên khuôn mặt già nua, phủ phục ở dưới đất thống khổ,“Bệ hạ, bệ hạ, lão thần vô năng, vô năng a. Phụ tá bệ hạ an bang trị quốc, lão thần cũng không cần chớp mắt, không phải nói khoác lác, lão thần không có gì vấn đề gì nan giải, nhưng là...... Trẻ bướng khó dạy, khó hơn cả lên trời a!”

Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Giới nhìn nhau cười, sau đó vội cúi đầu quỳ rạp trên mặt đất ô ô khóc.

Hoàng đế thật sự là bị bọn họ chọc tới hồ đồ, nhìn quét một vòng, lạnh lùng nói:“Người đâu, đem bọn chúng đều đưa vào trong viện.”

Lấy tư thái của bọn họ như hiện tại, cũng không cần đi Linh Thính đường, hay Thánh Hiền đường , chỉ xứng ở trong sân viện chịu thẩm tra.

Đại thái giám Lưu Ngọc lập tức sai người ta chuyển long ỷ đến cho hoàng đế ngồi, lại lấy ghế mời thái tử ngồi, sau đó lại sai người đỡ Triệu học sỹ lên an ủi.

Lại có người đem nhóm học sinh phân làm hai nhóm, vô tội, ngồi ở một bên, tham dự vào liền quỳ gối trên đất lạnh như băng.

Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Giới thành thật an phận quỳ .

Hoàng Phủ Kha cùng Tống tiểu thư cũng chưa từng gặp qua tình huống này, cũng chưa từng chịu qua loại ủy khuất này.

Hoàng Phủ Giới mặc áo choàng thêu long rộng thùng thình, tay ở dưới ống tay áo gắt gao cầm lấy tay Tô Mạt, như sợ nàng chạy mất vậy.

Hắn quay đầu lặng lẽ nháy mắt với nàng,“Ngươi lá gan rất lớn nha.”

Tô Mạt hơi hơi giương khóe miệng, hừ một tiếng, nàng là cố ý.

Trong cung không giống với Tô gia, Tô gia nhỏ, hơn nữa là người cùng nhà, có trưởng bối quản, chỉ cần có lý thì tốt rồi.

Trong cung thì khác, trong cung là nơi giẫm lên xương cốt của nhau mà trèo lên.

Nếu nàng không đủ mạnh, sẽ bị người ta nuốt sống.

Không cẩn thận chọc giận long nhan, có khả năng chết không có chỗ chôn, nhưng long nhan cũng có nhiều cách chọc giận.

Chọc tức long nhan, có đôi khi cũng có thể đạt được sự chú ý ngoài dự đoán.

Đương nhiên, bản thân cần có bản lĩnh.

Nay đối với nàng mà nói, mình không thiếu đầu óc, nhưng thiếu quyền lực và thế lực.

Ở trong cung, Tĩnh thiếu gia cũng không được.

Nàng nhất định phải tự mình bảo vệ bản thân, bảo hộ hắn, tận khả năng giúp hắn.