MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngChương 114: C114: Chương 114

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 114: C114: Chương 114

621 từ · ~4 phút đọc

Đứng dưới ánh nắng mặt trời, Thẩm Nguyệt quay đầu lại, nheo mắt nở nụ cười khinh bỉ nói: “Mẹ kiếp Liễu gà Tần chó! Xin lỗi con mẹ các ngươi! Nhớ kỹ cho bà, nếu như con mèo này mất một sợ lông thì bà đây sẽ lột da Liễu Mi Vũ!”

Dứt lời, nàng xoay người nghênh ngang mà đi.

Liễu Mi Vũ bị khí thế của Thẩm Nguyệt làm cho nhụt chí, sắc mặt tái nhợt yếu ớt nói: “Tướng quân, Mi Vũ… lại làm sai chuyện gì rồi sao?”

Tần Như Lương cả giận nói: “Nàng không cần sợ, có ta ở đây, để ta xem ai dám động vào nàng!”

Liễu Mi Vũ cúi đầu, nhìn con mèo với nụ cười đắc ý, vẫn nhẹ nhàng nói: “Vậy Mi Vũ có thể yên tâm rồi”.

Đúng, có tướng quân ở đây thì nàng ta còn phải sợ gì chứ!

Ngọc Nghiên hiếm khi thấy Thẩm Nguyệt tức giận như vậy.

Nàng ta cũng rất tức giận, liền an ủi công chúa: “Công chúa, đừng nóng giận, loại người đó không đáng để công chúa bận tâm!”

“Nô tỳ thấy Liễu thị kia chắc chắn là cố ý, ả ta biết công chúa nuôi mèo cho nên mới muốn cướp đoạt, công chúa đừng vì chuyện này mà tổn hại thân thể, ngược lại còn để cho ả ta đắc ý!”

Thẩm Nguyệt bình tĩnh lại trong thời gian ngắn, chỉ buồn buồn nói: “Thật tội nghiệp cho con mèo đó”.

Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, Ngọc Nghiên cũng không đành lòng.

Thường ngày con mèo ở Trì Xuân Uyển thông minh hoạt bát, vừa rồi sao có thể run rẩy thụ động như vậy?

Lúc đó, nếu như công chúa không buông tay thì con mèo đã không sống nổi rồi.

Ngọc Nghiên biết rằng Thẩm Nguyệt rất thích con mèo đó.

Thẩm Nguyệt chỉ cho nó ăn một lần trong sân nhà bếp, không ngờ nó đã quý mến nàng, còn theo Ngọc Nghiên trở lại Trì Xuân Uyển để nhận Thẩm Nguyệt làm chủ.

Có thể thấy con mèo này cực kỳ thông minh, lại hiểu được suy nghĩ của người khác.

Khi Thẩm Nguyệt ở chung với nó, tâm trạng của nàng rất vui vẻ, thỉnh thoảng cứ ngồi dưới gốc cây trêu đùa nó, gãi cằm hoặc v**t v*. Đam Mỹ Hiện Đại

Thẩm Nguyệt chăm sóc cho nó rất tốt, dọn dẹp cũng sạch sẽ.

Bây giờ nó bị Liễu Mi Vũ cướp đi mất, giống như thiếu một thành viên trong gia đình.

Trì Xuân Uyển bỗng chốc im ắng hơn hẳn.

Triệu thị vốn không thích mèo cũng dần dần có tình cảm với con mèo đó, nghe nói nó bị Liễu Mi Vũ bế đi mất mà thoáng thấy tiếc nuối, nhưng không làm gì được.

Triệu thị khuyên bảo: “Công chúa đừng buồn, sau này nô tì tới trù phòng xem thử còn con mèo nào không rồi bế về cho công chúa nuôi là được mà. Nếu không có, nô tì xin quản gia tới nhà người khác bế một con về đây”.

Thẩm Nguyệt vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế trước khung cửa sổ, nheo mắt nhìn hoa đỏ liễu xanh và ánh nắng rạng rỡ bên ngoài.

Nàng không nói lời nào, cũng chẳng hề phản ứng chứ nói gì tới biểu cảm đau buồn hay giận dữ.

Triệu thị ở bên ngoài nói với Ngọc Nghiên: “Ngươi vào trong khuyên bảo công chúa, ta đi bưng bát chè ngọt cho công chúa”.

Ngọc Nghiên gật gật đầu, Triệu thị quay người đi rồi, nàng ta mới khẽ khàng nhấc chân bước vào.