MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngChương 753: C753: Chương 753

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 753: C753: Chương 753

531 từ · ~3 phút đọc

Tô Vũ nghĩ ngợi rồi đáp: “Lần này chúng không chết thì lần sau cũng sẽ chết thôi”.

Thẩm Nguyệt dường như đã biết đáp án, nhưng nàng không cam tâm.

Có lẽ cách hỏi của nàng không đúng, đám người kia vốn đáng tội chết, nàng cũng chẳng nuối tiếc gì, nàng hỏi những vấn đề đó làm gì chứ?

Thẩm Nguyệt nói khẽ: “Vậy những bách tính trong thành Kinh thì sao, bọn họ đáng chết hết ư? Thôn này thì sao, bọn họ đều đáng chết sao?”

Ánh mắt nàng như lưu ly, nhìn thẳng vào hắn, nhếch miệng tự giễu: “Nếu bọn họ biết chân tướng thì bọn họ sẽ đưa rượu ngon cơm ngọt cho chúng ta như thế này sao?”

Tô Vũ nói: “Chân tướng là gì?”

Thẩm Nguyệt nói: “Ta không muốn biết chân tướng là gì”.

“Nếu nàng không muốn biết thì đừng biết nữa, vậy còn hỏi làm gì?”

Thẩm Nguyệt cắn răng gằn từng tiếng: “Vì chàng là Tô Vũ”.

Tô Vũ không khỏi nhìn lại Thẩm Nguyệt.

Nàng không nhìn lại hắn nữa.

Nàng lại thấy khát, càng uống càng không đỡ khát chút nào. Tô Vũ cầm lấy bát của nàng thì bị nàng lạnh lùng lườm cho: “Việc gì chàng cũng lo cho ta, bây giờ lo đến cả chuyện ta ăn cơm uống rượu sao?”

“A Nguyệt, nàng say rồi”.

Thẩm Nguyệt nhàn nhạt nói: “Ta không say, ta biết rõ hơn chàng đấy, ta muốn say lắm, nhưng chưa bao giờ ta tỉnh táo như bây giờ”.

Họng nàng hơi khô, trong lòng cũng khô, đến khi vò rượu không còn chút nào nữa thì Thẩm Nguyệt mới thấy mình đã uống hết sạch rượu.

Nàng nhẹ nhàng đặt vò rượu xuống, chống vào bàn, đứng dậy đi vào phòng, nhẹ nhàng nói: “Ta mệt rồi, chàng ăn đi”.

Thẩm Nguyệt cố khống chế mình không nhìn hắn nữa, nhưng lúc quay mặt đi, đôi mắt nàng run rẩy, cả mắt đỏ bừng.

Sắc mặt Tô Vũ tái mét, thần sắc hắn trông vô cùng cô đơn.

Thẩm Nguyệt đứng không vững, dựa vào tường đi từng bước vào phòng, rồi đứng trước cửa phòng. Nàng đẩy cửa ra, đèn dầu trong phòng vẫn sáng.

Nàng chưa kịp bước chân vào thì cả người đã bổ xuống cửa phòng.

Tô Vũ nhanh hơn nàng một bậc, trước khi nàng ngã xuống thì ôm lấy eo nàng, đỡ nàng lên.

Hắn đi qua cửa, ôm Thẩm Nguyệt vào.

Thẩm Nguyệt đứng vững, muốn đẩy hắn ra.

Lồng ngực Tô Vũ trống rỗng, cuối cùng không chạm vào nàng nữa, nói: “Nàng nghỉ sớm đi, sáng mai dậy sẽ quên hết thôi”.

Thẩm Nguyệt dựa vào góc bàn, sợi tóc rũ xuống mặt, hơi che lại nét mặt của nàng.

Nàng hỏi: “Sáng mai sẽ quên, chàng muốn ta quên đi cái gì?”

“Quên những gì nàng muốn quên”.

Tô Vũ nhấc chân đi đến bên cửa, vừa định ra ngoài thì Thẩm Nguyệt đã âm trầm nói: “Tô Vũ, ta đã hỏi đến thế rồi, tại sao chàng không giải thích?”

Tô Vũ khựng lại tại chỗ.