MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngChương 934: C934: Chương 934

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 934: C934: Chương 934

613 từ · ~4 phút đọc

Tần Như Lương tức nổ phổi, chuyện dở người như này, ngoài Thẩm Nguyệt sắp xếp ra, hắn ta không thể nghĩ tới người nào khác.

Nữ nhân này chỉ chăm chăm đẩy nữ nhân khác vào lòng hắn ta? Hắn ta chỉ hôn nàng một cái, đâu cần phải ghim thù đến vậy chứ!

Sau cùng Tần Như Lương đuổi hai nha hoàn ra khỏi tiểu viện.

Thế mà tin tức này vừa truyền đi, Thẩm Nguyệt lại có chủ đề khác để nói, bảo rằng hắn ta một lòng nhớ thương tình cũ, người khác không lọt nổi vào mắt xanh của hắn ta.

Đợi khi tâm trạng của Thẩm Nguyệt bình ổn hơn, Ngọc Nghiên đỡ nàng đi dạo bộ trong hoa viên, trùng hợp làm sao, gặp ngay oan gia ngõ hẹp Tần Như Lương.

Nha hoàn quét dọn trong hoa viên đang bận rộn ở cách đó không quá xa.

Hai người gặp nhau, “mắt đỏ” vô cùng. Thẩm Nguyệt còn chưa nói được vài câu thì đã giơ khăn lên lau nước mắt.

Thái dương của Tần Như Lương giần giật, hắn ta khẽ cắn răng nói: “Cô giả bộ quá đà rồi đấy! Hai nha hoàn kia là sao?”

Thẩm Nguyệt cầm khăn tay che đi khóe miệng đang khẽ cong, nói nhỏ: “Ta làm vậy chẳng phải vì muốn giúp ngươi giải tỏa nỗi cô đơn sao? Có hai người đó hầu hạ mà ngươi vẫn chưa thấy đủ à? Hay vẫn nhớ mãi cử chỉ quyến rũ hút hồn của Mi Vũ trước kia. Không ấy thì ta sai quản gia tìm nàng ta về cho ngươi nhé?”

“Thẩm Nguyệt!”, Tần Như Lương tức giận mà không thể xả ra ngoài: “Ta cần phụ nữ lúc nào hả, giải tỏa cô đơn quái gì!”

Thẩm Nguyệt cúi đầu cười rõ tươi, sau đó nói: “Tuổi trẻ khí thịnh, h*m m**n ngập tràn chứ còn gì nữa. Ta hiểu hết, ngươi không cần phải giấu giếm làm gì. Để sáng mai ta tìm thêm mấy người khác hợp ý ngươi vậy”.

Tần Như Lương đã nhận ra, nếu hắn ta càng tức giận thì cô nàng này sẽ càng vui vẻ.

Hắn ta cố dằn cơn giận xuống, không thể để nàng được như ý. Sau khi hít sâu vài cái, sắc mặt cũng bình thường trở lại, hắn ta cười nói: “Cô cũng biết chỉ có duy nhất mình cô hợp ý ta thôi. Hay cô tự dâng hiến bản thân đi, ta tình nguyện nhận”.

Quả nhiên nụ cười trên mặt Thẩm Nguyệt lập tức nhạt hẳn: “Tần Như Lương, ngươi muốn chết đúng không?”

Tần Như Lương khẽ nghiêng cười, thân hình cao lớn càng làm nổi bật dáng vẻ yểu điệu nhu hòa của Thẩm Nguyệt, hắn như có như không ghé sát tai nàng, nói nhỏ: “Kể từ cái hôm được nếm thử đôi môi ngọt ngào của cô, ngay cả mơ mà ta cũng nhìn thấy cô đấy”.

Thẩm Nguyệt khựng lại, sau đó cũng không để ý xem nơi đây là chốn nào mà đã lập tức đuổi đánh Tần Như Lương.

Cả hai làm náo loạn cả vườn hoa.

Bởi thế, nha hoàn chuyên làm việc lặt vặt trong vườn hoa tận mắt chứng kiến cảnh: Tướng quân và công chúa quả thật đã trở mặt thành thù.

Hoàng đế đợi năm ngày liền, chẳng những không nhận được thông tin Thẩm Nguyệt bệnh liệt giường mà trái lại còn nghe nói Tần Như Lương chưa kịp hạ độc thì đã bị phát hiện, hiện giờ cả hai người đang trong trạng thái như nước với lửa.