Người tài xế ngồi trên ghế lái bỗng sững sờ đến mức há hốc miệng, đang định nhìn qua gương chiếu hậu thì bắt gặp ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo của Cố Thanh Dư.
Anh ta lập tức ngồi ngay ngắn, không dám nhìn lung tung, cũng không dám thốt ra một lời nào.
Cố Thanh Dư mở miệng phân phó:
“Đến Ngự Thủy Loan.”
“Tôi đã nói là muốn theo anh về nhà!” Ôn Oanh nhấn từng từ, “Không phải về nhà tôi!”
Cố Thanh Dư nhớ đến lần trước bị cô trêu đùa, chỉ cười nhạt:
“Em theo tôi về nhà, vậy em định lấy thân phận gì để về?”
Ôn Oanh thản nhiên đáp:
“Tùy anh thôi, anh thích là được.”
Cố Thanh Dư sắc mặt càng lúc càng lạnh:
“Tôi không thể đưa em về nhà.”
“Là vì Phó Đình Xuyên bỏ rơi tôi nên anh cũng coi thường tôi à?” Ôn Oanh cắn chặt môi, nhìn anh chăm chú.
Câu hỏi của cô khiến Cố Thanh Dư sững người. Anh vốn không hề có ý coi thường cô, chỉ là không muốn lại bị đùa giỡn nữa.
Anh luôn làm việc theo kết quả. Nếu Ôn Oanh đã không muốn hủy hôn, vậy giữa họ cũng chẳng cần tiếp tục.
Hơn nữa anh hiểu rất rõ, Phó Đình Xuyên chắc chắn là có tình cảm với Ôn Oanh, và cũng không hề có ý muốn từ hôn. Chỉ là cách làm của anh ta khiến người ngoài, cũng như chính bản thân anh và cả Ôn Oanh, đều hiểu lầm mà thôi.
Nếu đủ lý trí, anh nên nói rõ với cô rằng Phó Đình Xuyên thực sự thích cô, để họ giải tỏa hiểu lầm.