MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNỮ VƯƠNG TÁI SINHChương 10: Vết Nứt Của "Giao Kèo"

NỮ VƯƠNG TÁI SINH

Chương 10: Vết Nứt Của "Giao Kèo"

789 từ · ~4 phút đọc

Khánh An đã giành được một chiến thắng vang dội. Cô đã thành công hạ bệ được Lương Vỹ, đồng thời cũng khẳng định được vị thế của mình trong An Thịnh. Đêm đó, theo đúng "giao kèo", cô đến penthouse của Hoàng Thế Bảo.

Cô đến không chỉ để thực hiện nghĩa vụ thể xác, mà còn để "báo cáo" và ăn mừng chiến thắng với người đồng minh của mình.

Cô mang theo một chai rượu vang hảo hạng. Khi cô đến, anh đang đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố.

"Chúc mừng em," anh nói khi cô bước vào, giọng nói có một ý cười hiếm hoi. "Nước cờ của em rất đẹp."

"Là nhờ có sự hậu thuẫn của anh." Cô mỉm cười, tự tay rót rượu ra hai ly. "Ly này, tôi mời Hoàng tổng."

Họ cụng ly. Không khí giữa hai người không còn là sự căng thẳng của những lần gặp đầu tiên. Nó giống như sự thoải mái giữa hai người đồng đội vừa cùng nhau thắng một trận chiến.

Họ ngồi xuống sofa, nói chuyện về những diễn biến ở An Thịnh. Anh đưa ra cho cô những lời khuyên sắc bén về cách để củng cố quyền lực, cách để đối phó với những kẻ vẫn còn trung thành với Lương Vỹ.

Nhưng rồi, anh đột nhiên chuyển chủ đề. "Em có vui không?"

Câu hỏi của anh khiến cô có chút bất ngờ. Anh chưa bao giờ hỏi về cảm xúc của cô.

"Vui chứ," cô đáp, một cách thành thật. "Cảm giác tự tay mình giành lại những thứ thuộc về mình, rất tuyệt."

"Nhưng sau đó thì sao?" Anh nhìn sâu vào mắt cô. "Khi em đã báo thù xong, khi tất cả những kẻ đã hại em đều phải trả giá. Em sẽ làm gì tiếp theo?"

Câu hỏi của anh khiến cô sững lại. Cô chưa từng nghĩ đến điều đó. Toàn bộ tâm trí của cô trong kiếp này chỉ tập trung vào hai chữ "báo thù".

Thế Bảo khẽ thở dài. Anh rót thêm rượu cho cô. "Tôi đã từng giống như em," anh nói, giọng nói trầm xuống, mang một vẻ hoài niệm. "Cũng có một kẻ thù. Tôi cũng đã dồn hết tâm sức để hạ gục hắn ta. Và khi tôi thành công, khi tôi đứng trên đỉnh cao, tôi đã nhận ra một điều."

"Điều gì ạ?"

"Nó rất trống rỗng," anh nói. "Sự trả thù có thể mang lại sự hả hê nhất thời, nhưng nó không thể lấp đầy được những mất mát. Nó chỉ để lại một khoảng trống còn lớn hơn."

Anh đang cảnh báo cô. Anh đang chia sẻ với cô một kinh nghiệm của chính mình. Một hành động vô cùng cá nhân, vượt ra ngoài khuôn khổ của một cuộc giao dịch.

Thục Anh im lặng. Cô nhìn người đàn ông trước mặt. Lần đầu tiên, cô thấy được một sự mệt mỏi, một sự cô độc sâu thẳm đằng sau vẻ ngoài quyền lực của anh. Anh không phải là một vị thần. Anh cũng là một con người, cũng có những vết sẹo.

Sự thấu hiểu đó đã tạo ra một vết nứt trong bản giao kèo lạnh lùng của họ.

Đêm đó, sự thân mật của họ cũng hoàn toàn khác.

Nó không còn là một cuộc chiến quyền lực, không còn là một sự trao đổi thể xác đơn thuần. Khi anh hôn cô, nụ hôn không còn sự chiếm hữu, mà có thêm một sự dịu dàng, một sự an ủi. Anh không vội vã. Anh từ từ khám phá cơ thể cô, trân trọng nó.

Và cô, cũng không còn giữ thái độ lạnh lùng, xem cơ thể mình là một công cụ. Cô đáp lại anh, một cách nồng nhiệt và chân thành. Cô cảm nhận được sự cô độc của anh, và cô muốn dùng hơi ấm của mình để xoa dịu nó.

Giữa cơn đam mê, anh nhìn sâu vào mắt cô. "Khánh An," anh thì thầm tên cô, không phải như một đối tác, mà như một người đàn ông đang gọi tên người phụ nữ của mình.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy sự rung động, không phải vì dục vọng, mà là vì tình cảm.

Khi cô rời khỏi penthouse vào sáng hôm sau, trong lòng cô là một mớ cảm xúc hỗn loạn. Cô đã chiến thắng trong ván cờ báo thù, nhưng lại cảm thấy hoang mang trong chính ván cờ tình cảm của mình. Giao kèo của họ, vốn dĩ chỉ là một cuộc giao dịch sòng phẳng, giờ đây đã xuất hiện một vết nứt. Và qua vết nứt đó, một thứ tình cảm nguy hiểm, không có trong hợp đồng, đang từ từ len lỏi vào.