Sau bữa tiệc đầy thử thách (Chương 14), An Nhiên quyết định rằng Cảnh Trí cần được tiếp xúc với một hoạt động tập thể khác, ít căng thẳng về mặt giao tiếp xã hội hơn nhưng lại đòi hỏi sự hợp tác thể chất – một trận đấu bóng đá giao hữu nhỏ ngoài công viên. Mục đích của An Nhiên là giúp Cảnh Trí giải phóng năng lượng chiến đấu dư thừa và hiểu rằng không phải mọi hoạt động cạnh tranh đều là một cuộc chiến sinh tử. Cô tin rằng, với khả năng chiến lược và sức mạnh thể chất của mình, Cảnh Trí sẽ nhanh chóng tỏa sáng trong môn thể thao này.
Cảnh Trí, ngay lập tức, đã coi trận đấu bóng đá như một trận chiến quân sự thực sự. Anh ta dành mười lăm phút trước trận đấu để nghiên cứu chiến trường (sân cỏ), xác định các điểm yếu chiến lược (các góc khung thành), và phân loại các cầu thủ đối phương thành các cấp độ nguy hiểm khác nhau. Anh ta hoàn toàn phớt lờ các quy tắc của bóng đá (như việc không được dùng tay, hay không được phạm lỗi), mà thay vào đó áp dụng luật chiến đấu cổ đại. Khi trận đấu bắt đầu, thay vì cố gắng đá bóng, Cảnh Trí lại tập trung vào việc khóa chặt cầu thủ nguy hiểm nhất của đối phương, sử dụng các kỹ thuật vật lộn và giữ người mà anh ta đã học được từ các buổi huấn luyện cận chiến hoàng gia.
Hậu quả là một thảm họa hài hước và một sự bối rối lớn cho An Nhiên. Trong vòng năm phút, Cảnh Trí đã bị trọng tài (một người bạn của An Nhiên) cảnh cáo ba lần vì cố gắng tước vũ khí (giày) của đối thủ, cố gắng cầm bóng chạy thẳng về phía khung thành (vì anh ta tin rằng nắm giữ vật phẩm quan trọng là chìa khóa chiến thắng), và cuối cùng là cố gắng ra lệnh cho trọng tài thay đổi luật lệ vì chúng "không công bằng và thiếu sự dũng cảm cần thiết." Anh ta hét lên bằng tiếng cổ đại rằng anh ta đang bị mắc kẹt trong một "mưu đồ hèn hạ" và yêu cầu An Nhiên, "Nữ quan Trinh sát," phải báo cáo ngay tình hình về "kẻ phản loạn" trọng tài.
Sự cố leo thang khi Cảnh Trí, sau khi bị phạm lỗi một cách hợp pháp, đã không chịu chấp nhận mà coi đó là một hành động tấn công phi pháp. Anh ta lập tức thực hiện một động tác phòng thủ bằng cách nằm vật ra đất, nhưng không phải vì đau, mà là để giả vờ bị thương nghiêm trọng nhằm lôi kéo sự thương xót và kích hoạt sự can thiệp của "quân y" (An Nhiên). Khi An Nhiên chạy đến, Cảnh Trí thì thầm với cô rằng đây là một chiến thuật đánh lừa để khiến kẻ thù buông lỏng cảnh giác. Tuy nhiên, thay vì sự can thiệp quân sự, anh ta chỉ nhận được một chiếc thẻ vàng và những cái nhìn nghi ngờ từ những người chơi khác.
An Nhiên đã phải kéo Cảnh Trí ra khỏi sân cỏ và giải thích, bằng giọng điệu vừa kiên nhẫn vừa tuyệt vọng, rằng bóng đá là một môn thể thao giải trí, không phải là chiến tranh, và rằng mục tiêu không phải là làm cho kẻ thù bị thương mà là làm cho quả bóng vào lưới theo luật. Bài học này khó khăn hơn bất kỳ bài học nào khác, vì nó mâu thuẫn trực tiếp với bản năng chiến đấu và tư duy sinh tồn của anh ta. Tuy nhiên, khi cô giải thích rằng sự hợp tác và chơi đẹp là những hành động của sự tôn trọng, Cảnh Trí đã bắt đầu hiểu.
Mặc dù bị thua tan tác và bị phạt thẻ, Cảnh Trí đã kết thúc buổi chiều bằng một hành động chuộc lỗi bất ngờ. Khi mọi người đang nghỉ ngơi, anh ta đã tự mình mang nước đến cho toàn bộ đội, bao gồm cả đội đối phương. Anh ta làm điều đó với một vẻ mặt nghiêm nghị, như thể đang thực hiện một nghi thức hòa giải sau chiến tranh. Anh ta nói bằng tiếng Việt rõ ràng hơn: "Ta. Tôn trọng. Sự dũng cảm. Của các ngươi. Nước này... ban thưởng." Hành động vụng về, pha trộn giữa sự kiêu ngạo ban ơn và sự tôn trọng chân thành, đã khiến mọi người cười phá lên và chấp nhận anh ta. Cảnh Trí đã học được rằng, giải trí hiện đại là về sự kết nối, không phải là sự thống trị, và tình cảm giữa anh và An Nhiên đã tiến thêm một bước vững chắc.