MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 274

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 274

520 từ · ~3 phút đọc

Chương 274

“Mâu Nghiên…” Thương Mẫn đầy cánh tay anh ra, nhưng người đàn ông lại càng ôm chặt cô chặt hơn.

“Bắt lại.” Giọng nói của Mâu Nghiên vô cùng lạnh lùng.

Những người mặc đồ đen vây quanh Mạc Hậu, mục đích thì đã quá rõ.

A… Thương Mẫn sửng sốt, vậy là… Mâu Nghiên đã nhìn thấy cảnh cô ta đánh mình vừa nãy?

Nhưng mà Mạc Hậu nói cũng không sai, vừa rồi đúng là cô định dùng bạo lực, nhưng Mạc Hậu đã giành phần làm trước.

“Mâu Nghiên!” Mạc Hậu gào lên: “Các người dám!”

“Em đã đồng ý với anh sẽ về nước, anh còn muốn gì nữa?” Mạc Hậu điên cuồng vùng vẫy, những người mặc đồ đen sợ làm cô ta bị thương nên cũng không dám ra tay.

“Cậu hai.” Trữ Trình nhìn thấy cảnh này, liền tiến tới giảng hòa: “Có người ngoài ở đây, làm như vậy, có phải hơi khó coi không?”

Mạc Hậu dù thế nào đi chăng nữa cũng là tổng giám của Đạt Phan, còn đang mang danh nghĩa Đạt Phan dự thi, hiện tại cuộc thi vẫn đang diễn ra, nếu Đạt Phan có tai tiếng gì, sẽ không có lợi cho các nhà thiết kế.

“Người ngoài?” Mâu Nghiên lạnh lùng nhìn về phía sau, nhân viên phục vụ đứng ngoài cửa đều nhìn đi chỗ khác, sợ bắt gặp ánh mắt của Mâu Nghiên.

Trữ Trình liếc nhìn người đang ở trong ngực Mâu Nghiên, đôi mắt đỏ hoe, ngắn lệ, bộ dạng quả thực rất đáng thương, Trữ Trình đành thở dài, quay người lại, giơ tay lên, những người mặc đồ đen nhanh chóng đi đến cửa, chặn nhân viên phục vụ kia ở ngoài.

“Xin lỗi, xử lý chuyện nội bộ, làm phiền mọi người rồi, nếu như có hậu quả gì xảy ra, chúng tôi sẽ tự mình gánh chịu.” Trữ Trình cung kính nói một tiếng, cánh cửa gỗ khép lại chắn hết tầm mắt của mọi người.

Khi cánh cửa đóng lại, cảm giác sợ hãi của Mạc Hậu cũng dâng lên.

Chỉ còn Mâu Nghiên. Hay nói cách khác, cô ta không còn cứu binh nào nữa.

“Ra tay đi.” Quả nhiên, Mâu Nghiên một lần nữa lên tiếng, những người mặc đồ đen nhận được chỉ thị, nhanh chóng bắt lầy Mạc Hậu.

Bạch Chấp nắm chặt đầu vai, nặng nề ngồi xuống giường. Thấy sắc mặt tái nhợt của anh ta, Thương Mẫn thoát khỏi vòng tay của Mâu Nghiên, bước đến gần anh ta.

“Bạch Chấp, anh sao rồi?”

Bạch Chấp vẫn không lên tiếng, vải áo ở đầu vai rách toác, anh ta lấy một tay che đi, khứu giác của Thương Mẫn rất nhạy bén, ngửi thấy mùi máu tanh, lúc gỡ tay anh ta ra, quả nhiên lớp áo trắng bên trong đã nhuốm máu.

“Anh chảy máu?” Thương Mẫn kinh hãi, không hề nghĩ ngợi, cởi áo ngoài của Bạch Chắp ra, quả nhiên, không có chiếc áo khoác đen bên ngoài che đi, áo sơ mi trắng bên trong đã nhuốm đỏ, phía trên vai có vết rách do chụp đèn thủy tinh gây ra.