MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 347

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 347

354 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 347

Lại là một sự im lặng khác.

Thương Mẫn đang hoảng loạn thì thấy Bạch Chấp đã buông tay, người cô rơi xuống. Thương Mẫn kêu lên, giây tiếp theo cô cảm nhận được hình như mình đang ngồi trên vai Bạch Chấp, người anh ta hoàn toàn chìm trong nước chỉ để lộ mũi và miệng, còn phải nâng cô lên.

Với sức nặng của hai người, cuối cùng chân Bạch Chấp cũng chạm được mặt đất, nhưng anh ta biết mình không gắng gượng được lâu.

“Bạch Chấp! Anh làm gì vậy?” Thương Mẫn nhận ra ý định của Bạch Chấp, vội vàng đưa tay sờ mặt anh ta, xác định miệng và mũi anh ta vẫn ở ngoài mới thở phào nhẹ nhõm.

“Liệu Mâu Nghiên có đến không?” Bạch Chấp hỏi cô.

“Gì cơ?” Thương Mẫn không nghe rõ.

“Không có gì.” Bạch Chấp đã không còn sức nữa.

“Cô ngồi cho vững.” Bạch Chấp nói xong thì thở dài một hơi.

Hồ nước lại chìm vào yên tĩnh, trong bóng tối chỉ có tiếng thở của hai người.

“Sao anh lại đến cứu tôi?” Thương Mẫn hỏi, nếu anh ta không đến thì sẽ không phải chịu khổ.

“Nếu tôi không đến thì cô đã chết rồi.” Bạch Chấp đáp.

“Bây giờ như thế này, không chỉ tôi chết mà anh cũng sẽ chết.” Thương Mẫn cũng vô lực đảo mắt, cô ngửa đầu nhưng vẫn chẳng thấy gì, nở nụ cười tự giễu: “Tôi còn tưởng Mâu Nghiên sẽ là người đầu tiên tìm thấy mình.”

Bạch Chấp vẫn không trả lời cô, trong bóng tối im lặng, Thương Mẫn đưa tay tìm kiếm hơi thở của anh ta.

“Vẫn còn thở.” Cuối cùng Bạch Chấp cũng lên tiếng.

“Đừng cố chấp, tính mạng của hai chúng ta đều là mạng, tôi không muốn vì cứu tôi mà anh phải chết.”

Thương Mẫn dựa vào tường, muốn tiết kiệm chút sức cho Bạch Chấp.

Vẫn là im lặng.

“Hai chúng ta đều phải sống.” Thương Mẫn trịnh trọng nói với anh ta.

“Ừ.” Bạch Chấp đáp.

… Trên phố xá đông đúc nhộn nhịp, xe của Mâu Nghiên chạy qua chạy lại như điên trên đường.