MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 351

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 351

387 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 351

“Aiz… hay là, các anh khóc sau được không…” Trong khi bọn họ đang hoảng hốt, người trong ao lại phát ra âm thanh.

Mâu Nghiên tưởng mình xuất hiện ảo giác, nhưng tất cả mọi người bên trên đều nghe được tiếng nói của Thương Mẫn, toàn bộ đều kinh hãi.

“Trước tiên anh cứu bọn em lên được không?” Giọng nói của Thương Mẫn suy yếu, cũng không thấy rõ cảnh tượng phía trên, quá nhiều ánh đèn pin chiếu vào mặt khiến cô không thể mở mắt.

“Cô Thương, cô chưa chết?” Trữ Trình mừng rỡ.

“Sắp chết…” Thương Mẫn bất đắc dĩ.

Đúng là vừa rồi cô đã chuẩn bị xong tâm lý sẽ chết, nhưng ngay khi cô không giãy dụa nữa thì lại bất ngờ phát hiện, thân thể của mình đang từ từ nổi lên.

Áo lông cô mặc trên người phồng lớn, nâng cơ thể cô lên cao, tạo thành một cái áo cứu sinh quái dị.

Bạch Chấp bên cạnh cũng vậy, Thương Mẫn thận trọng duy trì tư thế nổi lên mặt nước, ngay cả cử động nhỏ cũng không dám động, sợ mình phá hủy sự cân bằng vất vả lắm mới duy trì được này.

Gần như là không chút do dự, Mâu Nghiên nhảy xuống hồ nước. Bọt nước văng tung toé khiến Thương Mẫn càng thêm hoảng sợ, cô lập tức chìm xuống dưới nước. Thế nhưng lần này Mâu Nghiên đã bế cô lên, Thương Mẫn ôm cổ anh, hai chân quấn ở bên hông của anh, lần thứ hai ngóc lên khỏi mặt nước.

Cô còn chưa kịp bình ổn, Mâu Nghiên đã tiến đến gần. Anh dùng sức hôn môi cô, muốn cảm thụ được sự tồn tại của cô.

Trữ Trình và những người khác đều không dám mở to mắt, ngại vì trong ao còn có một Bạch Chấp, bọn họ nhanh chóng tìm cái gì đó để cứu viện, trước tiên bắt đầu cấp cứu cho Bạch Chấp.

“Ưm ưm… buông ra…” Thương Mẫn dùng sức giãy giụa, vất vả lắm mới có thể thoát khỏi nanh vuốt của Mâu Nghiên, cô quay đầu sang chỗ khác nôn khan.

Mâu Nghiên nhíu này.

“Sao vậy? Trách anh tới quá muộn sao?”

Thương Mẫn không nói gì, cả khuôn mặt cô đều nhăn nhó thành một đoàn, biểu tình ghét bỏ.