MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 366

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 366

345 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 366

Lần thứ hai cánh cửa bị đóng chặt, Thương Mẫn đứng ở bên ngoài thở ra một hơi thật dài, cô ngẩng đầu lên.

Du Thắng ở trên trời sao? Liệu anh có nhìn thấy tất cả những gì đang xảy ra lúc này?

Cô đã báo thù cho anh rồi, thế nhưng sao cô lại không cảm thấy vui vì mối thù lớn đã được báo chứ?

Thương Mẫn trở về khách sạn.

Trong phòng cô vải vụn đầy đất đều được Mâu Nghiên thu dọn xong, ngay cả những đồ riêng tư cũng được anh bỏ vào trong vali, chỉ còn chờ cô trở lại là có thể về nước.

Thương Mẫn tìm kiếm trong vali, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, cô vội vã lấy điện thoại di động gọi cho Chu Lị Lị. Nhưng mà điện thoại còn chưa kết nối thì Mâu Nghiên đã đẩy cửa bước vào, trong tay xách theo một cái túi màu đỏ .

“Tìm gì vậy?” Mâu Nghiên hỏi cô.

Thương Mẫn không trả lời, Mâu Nghiên đưa cái túi cho cô trước.

Thương Mẫn cúp máy, nhận lấy cái túi trong tay anh. Lúc mở ra, cô nhìn thấy quần áo chỉnh tề ngay ngắn ở bên trong.

“Sao lại ở trong tay anh?” Đây là bộ trang phục Tú Hoà mà cô đã làm, trước đó khi đang thi đấu thời gian gấp gáp nên cô quên mang về.

Cũng không phải chất liệu gì trân quý nhưng đây đều là tâm huyết của mẹ cô, ném ra mấy trăm tỷ cũng chưa chắc có được.

“Không phải nói đây là đồ mẹ vợ để lại cho em sao?” Mâu Nghiên ngồi xuống: “Tất nhiên phải giữ gìn thật kỹ.”

“Cảm ơn anh.” Đây là một câu cảm kích phát ra từ tận nội tâm của Thương Mẫn.

Nhắc tới mẹ, Thương Mẫn lại nhớ tới những chuyện trước đây, cô ngồi xuống ở bên cạnh Mâu Nghiên.

“Được rồi, về mẹ em, em đã biết một ít tin tức mới.”

Mâu Nghiên quay đầu lại nhìn cô, đưa tay khoác lên bả vai của cô.