MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 390

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 390

400 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 390

Tô Huệ Phi liếc cô một cái, ánh mắt bị tổn thương đâm nặng nề vào trái tim Thương Mẫn, Thương Mẫn buông tay Mâu Nghiên và đứng dậy.

“Xin lỗi.” Lê Chuẩn xin lỗi cô: “Tôi chỉ là…”

Không thể chấp nhận cô hôn một người khác trước mặt anh.

Trong mắt Tô Huệ Phi ngấn lệ, vào giờ phút này, nụ cười của mọi người giống như từng chiếc gai nhọn đâm vào cô gây thương tích khắp người.

Đây đã là gì? Sau khi anh ta thừa nhận thích Thương Mẫn, rồi lại hôn cô trước mặt mọi người.

Anh ta có biết lúc này cô phải dùng bao nhiêu dũng khí để chọn một người khác không? Nếu đã không thích cô, tại sao lại phải đùa giỡn cô? Cô không cần anh ta tới giúp cô giải vây và cô không cần lòng thương hại của anh ta.

“Mọi người chơi nhé, tôi về trước.” Tô Huệ Phi cố gắng hết sức ổn định cảm xúc, cầm túi xách lên và xoay người bước ra ngoài.

“Huệ Phi!” Thương Mẫn chợt ý thức được trò đùa của mình nghiêm trọng đến mức nào, cô bỏ lại Mâu Nghiên và nhanh chóng đuổi theo.

Lê Chuẩn nhìn theo bóng lưng của Tô Huệ Phi, trái tim chìm xuống cực nhanh. Hơi thở của cô gái dường như vẫn còn lưu trên môi anh, nhưng sự nóng rát trên gương mặt anh cũng là một sự thật không thể xóa nhòa.

Cô không thích anh, thậm chí còn ghét anh.

Ngay từ đầu đã là như vậy.

“Đại ca, tôi uống nhiều rồi, nên về trước nghỉ ngơi.” Lê Chuẩn có chút mệt mỏi, cũng xoay người rời đi.

“Làm sao vậy.” Tần Kha đưa ra phản đối đầu tiên: “Không phải chỉ là một trò chơi thôi sao? Đến mức thành ra thế này sao?

Mạnh Kha lạnh lùng liếc anh ta một cái, Tần Kha nhận được ý cảnh cáo trong ánh mắt này, hậm hực ngậm miệng lại.

Bước chân của Tô Huệ Phi cực kỳ nhanh, khi Thương Mẫn đuổi kịp cô, cô đã ở ngoài cửa chính của Nova.

“Huệ Phi!” Thương Mẫn bắt kịp, nắm lấy tay cô: “Cậu đừng đi!

Tô Huệ Phi đã lệ rơi đầy mặt, cô dùng sức hất tay Thương Mẫn ra, cảm xúc chịu đựng bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa.

“Thương Mẫn, bây giờ cậu hài lòng chưa?”