MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 396

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 396

438 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 396

“Ở đây?” Thương Mẫn ngạc nhiên. Muốn ngủ lại đây mà không nói sớm, cô chẳng đem theo đồ dùng cá nhân gì cả.

Mâu Nghiên dừng lại trước một gian phòng hướng mặt trời, đẩy mở cửa, ánh nắng giữa trưa chiếu rọi vào trong phòng khiến cả phòng bừng sáng. Mâu Nghiên bước vào phòng trước, mở hết cửa sổ bên trong ra.

Mọi thứ đều theo phong cách cổ, ngay cả giường cũng được làm từ gỗ lim tốt nhất, đồ dùng bên trong đều có đủ. Bước vào trong còn có cả phòng tắm riêng, trên bệ rửa mặt có đặt đồ dùng hằng ngày.

“Người trông nhà về quê ăn tết rồi.” Mâu Nghiên giải thích.

Thương Mẫn ngạc nhiên, cô nhìn mọi thứ ở đây, trong đầu đã có một bức tranh.

Nếu hai ông bà, mẹ và dì út của Mâu Nghiên vẫn còn sống thì chắc bây giờ là lúc cả nhà đoàn tụ rồi.

Em gái anh chắc trạc tuổi cô, có lẽ dì út cũng đã có con rồi, đứa trẻ tinh nghịch chơi đùa trên hành lang này, người lớn ngồi quây quần bên nhau cắn hạt dưa đánh mạt chược, vui biết bao nhiêu.

Nhưng hiện thực…

Trang viên đơn độc này đã chôn cất hết người của nhà họ Thịnh, ba của Mâu Nghiên rời đi, chỉ có một mình cô ở bên cạnh anh.

Thương Mẫn đi tới bên cửa sổ rồi nhìn ra bên ngoài, không ngờ lại có thể nhìn thấy cảnh núi rừng rộng lớn. Vị trí của họ là ở trên đỉnh núi, trông về nơi xa có thể nhìn thấy hoa cải dầu bạt ngàn khắp chân núi.

Bầu không khí trong lành xộc tới, Thương Mẫn tham lam hít thở, quét sạch khói mù vừa rồi.

Đang định gọi Mâu Nghiên đến xem, cô còn chưa lên tiếng thì tay Mâu Nghiên đã chủ động vươn ra ôm lấy eo cô.

Cằm anh tì lên đỉnh đầu Thương Mẫn, anh ôm cô từ phía sau, đứng trước bệ cửa sổ với cô.

“Còn một tin muốn nói với em.” Anh khẽ nói bên tai cô.

“Tin gì thế?” Thương Mẫn cười hỏi anh, cằm anh tì lên đầu cô có hơi đau.

“Anh bảo Trữ Trình sắp xếp lịch trình, ngày hai mươi tháng năm sẽ tổ chức hôn lễ ở Nova.”

“Cái gì? Anh muốn kết hôn?” Thương Mẫn bỗng chốc chưa phản ứng lại.

Mâu Nghiên cau mày.

“À không phải, ngày hai mươi tháng năm chúng ta kết hôn?” Thương Mẫn vội đính chính: “Nhưng phía ba anh… Ông ấy không đồng ý, chúng ta thật sự có thể kết hôn sao?”