MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 427

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 427

464 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 427

Tô Huệ Phi nói rất đúng, nhiều như vậy năm, cô trói cô ấy bên cạnh cũng đủ lâu rồi. Cũng là lúc cô ấy đi tìm những gì mình muốn, nếu đây là giấc mơ của cô ấy, làm bạn bè, đương nhiên phải nỗ lực duy trì.

“Quay về đi.” Thương Mẫn thắt dây an toàn.

Thời tiết vừa phải, ánh sáng mặt trời mùa xuân xuyên qua cửa kính xe chiếu vào trên mặt, một đường Thương Mẫn cảm thụ được khoảnh khắc ấm áp này, làm một việc lớn, tâm trạng giống như cũng tốt lên theo.

Tới gần khu biệt thự, Thương Mẫn còn xuống xe, cố ý đi mua một giỏ dâu tây lớn, mà khi cô vui vẻ đẩy cửa biệt thự ra, người ngồi trên sô pha khiến cho cô giật mình.

Mâu Chí Tình một tay đỡ đầu gối, một tay cầm gậy, trên TV đang chiếu một bộ phim chiến tranh, Châu Phúc đứng ở bên cạnh ông ta, khi nhìn thấy cô, nhẹ nhàng mà ho một tiếng.

Sao Mâu Chí Tình lại tới đây… Trong lòng Thương Mẫn không rõ ngọn nguồn, lập tức căng thẳng lên.

“Chủ tịch.” Thương Mẫn đưa giỏ dâu tây trong tay cho Bạch Chấp cầm, tự mình đi lên phía trước, hành lễ với Mâu Chí Tình: “Sao ngài lại tới đây?”

Tới cũng quá đột nhiên, trong lòng cô không có chút chuẩn bị nào.

Thương Mẫn liếc mắt nhìn quanh bốn phía, xem ra, Mâu Nghiên còn chưa trở về.

Cho nên, lại phải một mình cô ứng phó sao?

Mâu Chí Tình từ trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, ông ta khinh thường liếc mắt nhìn Thương Mẫn một cái, lại nhìn thoáng qua phía sau cô, sau khi xác định không thấy bóng dáng của Mâu Nghiên, vẻ mặt càng kém: “Mâu Nghiên không ở cùng một chỗ với cô?”

“Anh ấy có việc đi ra ngoài.” Thương Mẫn trả lời.

Mâu Chí Tình liếc Bạch Chấp, chán ghét Thương Mẫn càng sâu: “Nó có việc đi ra ngoài, vì vậy cô có thể ở cùng một chỗ với người đàn ông khác?”

Thật là to gan! Vậy mà còn dám trắng trợn mang về nhà?

Cái gì? Trong đầu Thương Mẫn viết đầy dấu chấm hỏi.

“Chủ tịch, ngài hiểu lầm.” Thương Mẫn giải thích: “Bạch Chấp là bạn tốt của tôi, Mâu Nghiên cũng biết.”

Mâu Chí Tình không có chút hứng thú nào đối với thân phận của Bạch Chấp, chỉ lo hờn dỗi: “Không cần biện bạch, người như cô, tôi cũng không trông cậy vào cô có thể có cái gì tốt.”

Thương Mẫn biết Mâu Chí Tình có thành kiến với cô, cũng biết thành kiến này cũng không thể xóa bỏ trong nay mai, không nói thêm gì nữa.