MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 464

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 464

401 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 464

Bạch Chấp dừng động tác trong tay, quay đầu lại, nhìn Thương Mẫn như một kẻ ngốc.

“Chỉ cần tôi không muốn thì không ai có thể nhốt được tôi.”

“Anh định vượt ngục à?” Thương Mẫn há to miệng.

Anh ta còn có khả năng này sao?

Bạch Chấp thở dài, khoé miệng giật giật: “Tôi sẽ không để bọn họ có cơ hội nhốt tôi vào tù.”

Hơn nữa nếu anh ta bị bắt thì sẽ ảnh hưởng đến người phía sau, người đó sẽ không để anh ta phải vào tù.

“Ồ.” Thương Mẫn như hiểu như không.

“Nhưng anh đừng lo lắng, tôi cũng sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu.” Cô quơ điện thoại trong tay.

“Tôi đã hẹn với Mâu Khải để mời Tiêu Song làm luật sư đại diện rồi.”

Đó là một cơn mưa phùn trong tiết trời đầu xuân. Đường ở ngoại thành không được tráng xi măng, lầy lội suốt đoạn đường.

Thương Mẫn và Bạch Chấp, hai người ăn mặc cũng rất bình thường, tay cầm ô, đi vào một thôn xóm.

Nói là một thôn, mấy năm gần đây thành phố phát triển quá nhanh, người trẻ tuổi và người dân sống ở đây đều kéo về trung tâm thành phố, chỉ còn lại một số người già không tiện đi đứng, không chịu rời khỏi quê cha đất tổ.

Thương Mẫn chân trước chân sau đi vào thôn, sau khi đối chiếu với địa chỉ xong thì đến trước một ngôi nhà gỗ nhỏ.

Bạch Chấp định gõ cửa để bước vào, nhưng Thương Mẫn đã kéo anh lại.

“Anh làm gì vậy?”

“Đi hỏi xem.” Bạch Chấp đáp.

“Anh ngốc thật ấy.” Thương Mẫn vỗ vai anh: “Trông tụi mình giống như người bên ngoài thôn vậy, nếu như xông vào chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Đến lúc đó anh còn có thể moi ra được tin tức gì từ trong miệng tên đó nữa?”

Bạch Chấp cau mày không nói gì.

Thương Mẫn liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy ngôi nhà bên cạnh có khói pháo hoa trong sân, cô lập tức đi về hướng đó.

Đứng ở trước cửa thì thấy cửa ngoài sân bỏ trống, nhìn qua khe cửa, đồ đạc bên trong khá ngăn nắp, có thể thấy sự cần mẫn, chất phác của chủ nhà, bên trong phòng bếp có một bà lão đang đốt bếp lò, Thương Mẫn hắng giọng rồi gõ nhẹ vào tấm cửa.