MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 472

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 472

431 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 472

Cô ta oán giận trừng mắt nhìn Thương Mẫn. Nói chặt chân cuối cùng vẫn là coi như không có gì.

Lưu Tử Vi thu dọn toàn bộ đồ dùng của mình vào hộp, giận dữ rời khỏi văn phòng dưới ánh nhìn của tất cả đồng nghiệp.

Đồng Tiên đưa mắt nhìn theo cô ta rời đi, rồi chậm rãi đi tới chỗ Thương Mẫn, thấy sắc mặt cô không tốt, chép miệng hướng ra ngoài cửa: “Đi thôi, cùng đi uống tách trà sáng?”

Thương Mẫn không từ chối, Đồng Tiên là cấp trên trực thuộc của cô, cô nào dám không theo.

“Hai người lại cãi nhau à?” Hai người ngồi ở một góc căn tin, mỗi người gọi một phần điểm tâm sáng.

“Cái gì mà “lại”?” Thương Mẫn hút một hơi sữa đậu nành: “Chúng tôi thường xuyên cãi nhau sao?

“Ừ đó.” Đồng Tiên đáp lại, bưng tách trà đưa lên miệng thổi qua: “Ba ngày cãi một trận nhỏ, năm ngày cãi một trận lớn.”

“Làm sao chị biết được?” Thương Mẫn lẩm bẩm.

“Năm mới đang yên đang lành, kỳ nghỉ còn chưa kết thúc, Trữ Trình đã bị gọi tới gọi lui. Nếu tình cảm của hai người suông sẻ, Mâu Nghiên làm sao có thể nghĩ tới anh ta?”

“Sao đây? Lần này lại vì chuyện gì?” Mặt Đồng Tiên mang theo vẻ hóng chuyện: “Tôi nghe nói, trong nhà hai người có thêm một cô em xinh đẹp vào ở. Là bởi vì cô ta sao?”

Thương Mẫn thở dài, không nói gì.

Nhìn thấy vẻ mặt của cô như vậy, Đồng Tiên tỏ vẻ nhìn qua là hiểu ngay: “Cô thật đúng là lắm nạn, cái này đi cái khác đến, mãi không dứt.”

“Có điều cũng thật lạ, Mâu Nghiên cái người không hiểu phong tình đó, sao lại thu hút các cô gái như vậy?”

Thương Mẫn nghe Đồng Tiên lải nhải, cảm giác thấy người xung quanh trong căn đều đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào cô.

Ngay cả những người đi ngang qua ở ngoài cửa sổ cũng có ánh mắt khác lạ.

Hiển nhiên là Đồng Tiên cũng nhìn thấy, cô ấy đặt tách trà xuống và ăn một ít điểm tâm: “Nhắc nhở cô một câu, mấy ngày nay vẫn nên cẩn thận một chút.”

“Mặc dù Mạc Hậu đã chết, nhưng dù sao cô ta cũng đã ở Đạt Phan năm năm, ở đây vẫn còn rất nhiều tay chân của nhà họ Mạc vẫn chưa quét sạch. Đại thụ rễ sâu, trong thời gian ngắn, e là cuộc sống của cô sẽ không mấy dễ dàng.”