MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 548

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 548

460 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 548

“Cẩn thận, nhìn đường.”

Cũng may Bạch Chấp ở bên cạnh nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô, giọng nói ngày thường luôn luôn bình tĩnh của Bạch Chấp mang theo vài phần tức giận và lo lắng một cách hiếm thấy.

Thương Mẫn nhìn hơn mười bậc thang dưới chân mình, không khỏi sợ hãi trong lòng, vừa rồi thật sự quá bất cẩn, nếu như ngã từ đây xuống, hậu quả đó cô thật sự không dám nghĩ đến.

Cô sợ hãi vỗ vỗ ngực, vịn lan can cầu thang đứng lại hai phút, đến khi nhịp tim trở lại bình thường mới đi xuống dưới.

Bạch Chấp không yên tâm, rất kiên trì muốn đỡ cô.

Đi đến bậc thang cuối cùng, Thương Mẫn mới nhẹ nhàng ngẩng đầu lên thở phào nhẹ nhỡm, trong lúc vô tình cô nhìn thấy một bóng lưng vụt qua chỗ góc rẽ trên lầu, bộ quần áo và kiểu tóc kia nhìn rất quen mắt.

Phản ứng đầu tiên của Thương Mẫn chính là những người bên cạnh Mâu Nghiên, tên kia có thể lương tâm trỗi dậy biết quan tâm đến đứa bé, nhưng cô đã loại bỏ từng người bên cạnh Mâu Nghiên, đều không trùng khớp.

Cuối cùng, cô đem tất cả những người mình đã tiếp xúc qua suy nghĩ một lượt, mới bất giác phát hiện bóng lưng kia rất giống với Tiêu Song bên cạnh Cậu Khải.

Nếu không phải vừa rồi khi cô xuống cầu thang bị doạ sợ, có lẽ cô sẽ không xoắn xuýt, chắc chắn bóng lưng kia chính là Tiêu Song, nhưng bây giờ cô vẫn chưa chắc chắn như vậy.

Ngồi lên tay lái phụ, sau khi thắt chặt dây an toàn, Thương Mẫn ra hiệu cho Bạch Chấp đừng lái xe.

“Vừa rồi lúc ra cửa, hình như tôi nhìn thấy Tiêu Song bên cạnh Cậu Khải.”

“Tại sao anh ta lại ở đây?”

Trong lòng Bạch Chấp dấy lên một tia nghi hoặc, sau đó là đề phòng và lạnh lùng nói: “Cô chờ ở trong xe, tôi quay lại nhìn xem!”

Anh ta nói xong thì đi thẳng xuống xe, không cho Thương Mẫn có cơ hội phản bác chút nào.

Nửa giờ sau, Bạch Chấp trầm mặt trở lại xe.

Hơi thở của anh ta có chút gấp gáp, trên cổ lấm tấm một tầng mồ hôi. Thương Mẫn đưa một tờ khăn giấy cho anh ta: “Có phải không tìm được đúng không?”

Bạch Chấp buồn buồn “Ừ” một tiếng, hai tay nắm chặt vô lăng, luôn cảm thấy ở đâu đó có vấn đề, nhưng anh ta làm thế nào cũng không tìm ra được sơ hở của đối phương, cảm giác bị người khác trêu đùa bỡn cợt thế này khiến anh ta rất khó chịu.