MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 576

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 576

412 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 576

Trong lòng Thương Mẫn vụt qua vô số kế hoạch, sau cùng cô vẫn muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề này, cô không muốn kéo dài nữa, loại cảm giác bị người thân cận nhất giấu giếm thật sự quá dày vò người rồi.

“Đi tắm, mùi mồ hôi hun chết người rồi.”

Thương Mẫn đi tới bên cạnh anh, thuận tay vỗ nhẹ Mâu Nghiên, trong giọng điệu tràn ngập ý vị của vợ chồng già.

Khóe miệng của Mâu Nghiên hơi nhếch lên, cơ thể và trái tim vốn đang mệt mỏi lập tức được lên dây, trong đôi mắt u tối của anh chỉ có Thương Mẫn, giọng nói trầm khàn gợi cảm: “Giúp anh cởi quần áo.”

Trong sự chờ đợi ngọt ngào hồi hộp của Mâu Nghiên, Thương Mẫn mỉm cười cởi từng cúc áo vest của anh, hô hấp của đối phương phả vào gò má và cổ của đối phương, bầu không khí vô cùng ám muội.

Khi Thương Mẫn cởi tới cúc thứ ba trên áo sơ mi của Mâu Nghiên, gương mặt vốn đỏ ửng của cô lập tức trắng bệch, ánh mắt mông lung lập tức trở nên sáng rực sắc bén, lôi sơ mi của Mâu Nghiên ra hỏi: “Đây là cái gì?”

Mâu Nghiên thấy vết màu đỏ không biết từ khi nào xuất hiện trên áo sơ mi của mình, nhất thời không biết nên giải thích như nào.

Anh không muốn lừa Thương Mẫn, nhưng vết màu đỏ trên áo sơ mi rốt cuộc từ đâu ra, anh bây giờ quả thật không thể giải thích.

“Em cho anh chút thời gian, anh lập tức đi tra.”

Mâu Nghiên nắm chặt bàn tay bé đang run rẩy của Thương Mẫn, trong lòng vô cùng sợ, anh có loại dự cảm rất mãnh liệt, những ngày tháng hạnh phúc của anh và Thương Mẫn có thể tới giai đoạn cuối rồi.

Nhưng những ngày tháng như vậy anh mới trải qua mấy ngày, anh không muốn kết thúc nhanh như vậy, anh không nỡ, không cam tâm.

“Được, anh mau đi tra, trước khi chưa tra rõ thì đừng bước vào căn chung cư của em, em sợ anh làm bẩn nơi này.”

Sắc mặt của Thương Mẫn trắng bệch, gắng một hơi cuối cùng nói hết câu này, cơn buồn nôn trào cuộn từ dạ dày, cô nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, nôn rất lâu.

Nôn tới lúc chỉ còn dịch chua, nhưng cô vẫn buồn nôn.