MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1004

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1004

546 từ · ~3 phút đọc

Chương 1004

Giống như Triệu Vân nói, Lam Ngọc Anh là phụ nữ có thai, không ai ép cô cả, cô cũng chỉ uống nước lọc.

Ánh mắt cô không tự chủ mà nhìn về phía chủ bàn ở hai bàn phía trước, dường như Hoàng Trường Minh lái xe tới, cho nên ai muốn nâng ly rời anh, anh đều lấy lý do này đế từ chối. Tất cả đều giao cho Phan Duy ở bên cạnh, l hoan vừa mới bắt đầu một phần ba, trên mặt Phan Duy đã đỏ bừng lên.

Lam Ngọc Anh lắc đầu, trợ lý Duy thật xui xẻo!

Sau khi uống xong một cốc nước, cô hơi có cảm giác, nhịn không được đứng dậy nói: “Tôi đi toilet trước!”

Dường như trong khoảnh khắc bóng dáng cô đi ra khỏi phòng riêng, Hoàng Trường Minh ngồi ở vị trí chủ bàn cũng đứng lên, bật màn hình điện thoại di đông lên đế trước người, giả vờ có điện thoại gọi tới: “Thật xin lỗi các vị, tôi đi ra ngoài nhận điện thoại!”

Lam Ngọc Anh lau khô tay, ra khỏi toilet, cô đã thấy một bóng dáng cao lớn đứng dựa vào hành lang Áo vest và cà vạt đều cởi ra, chỉ còn lại áo sơ mi trắng bên trong. Đôi chân dài lười biếng đứng thẳng, ống quần như vừa được ủi qua thẳng tấp. Sau khi trong con ngươi đen nhánh thấy cô, trên mặt lập tức nở nụ cười Anh cười không rõ lắm, hơi nhíu mày, nhưng trong mắt là vẻ dịu dàng, bên môi cũng khẽ cong lên.

Lam Ngọc Anh nhìn xung quanh một chút, khẩn trương hỏi: “Sao anh cũng đi theo em?”

“Không phải em nháy mắt, phát tín hiệu cho anh hay sao?” Hai tay Hoàng Trường Minh đều cho vào túi quần.

“Em nào có…” Lam Ngọc Anh thấy oan ức.

‘Sau khi cô đến gần, Hoàng Trường Minh đứng thẳng, đưa tay phải nắm lấy lòng bàn tay cô: “Đến đây..”

“Đừng…” Lam Ngọc Anh lắc đâu, không đưa tay cho anh, mà là lo lắng nói: “Trong phòng riêng phía trước có rất nhiều đồng nghiệp trong công ty, ngộ nhỡi không cấn thận bị người ta nhìn thấy..”

Thấy cô không hợp tác, Hoàng Trường Minh dứt khoát nắm lấy tay cô kéo đi Nhưng trong khoảnh khảc bị đụng chạm đó, Lam Ngọc Anh lại né tránh, nói gì cũng không cho anh đạt được.

Từ phía sau nhìn lên, người không biết rõ tình hình còn tưởng rằng cô dứt khoát không muốn, mà Hoàng Trường Minh lại cứ ép buộc cô.

Đến khi cách phòng riêng còn một đoạn nữa, Hoàng Trường Minh không dắt cô vào mà, năm bờ vai của cô, quay người đi, đẩy cô vào một căn phòng riêng trống rồng bên cạnh, sau đó đưa tay đóng cửa lại “Này?

Lam Ngọc Anh kháng nghị, lại bị anh ôm ngồi ở trên đùi: “Trở về còn phải uống nữa, ở đây, yên tĩnh một hồi!”

“Hoàng Trường Minh, anh chạy tới đây làm gì?” Cô nhíu mày hỏi “Phụ xướng phu tùy” Hoàng Trường Minh nhíu mày.

Lam Ngọc Anh bất đắc dĩ, đành phải đổi chủ đề tiếp tục hỏi: “Vậy anh đón Đậu Đậu từ nhà trẻ chưa?”