MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1027

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1027

564 từ · ~3 phút đọc

Chương 1027

Lam Ngọc Anh lắc đâu, không hi che giấu nói: “Còn nữa, Lê Tuyết Trinh biết em mang thai tồi”

“Tuyết Trinh?” Đôi mắt của Hoàng Trường Minh hơi nheo lại Lam Ngọc Anh gật đầu, nhíu mày: “Khi nãy ở trong cửa hàng đồ mẹ và bé, em thật ra có nhìn thấy Lê Tuyết Trinh. Cô ta bước ra từ quán cà phê đối diện, sau đó cô ta còn gọi cho Phương Vũ nói em đang mang thai… Phương Vũ nhắc em thời gian gần đây cần chú ý cẩn thận hơn!”

Nghe vậy, mặt mày Hoàng Trường Minh dân dần trở nên lạnh lo.

‘Vào bữa tối, một vị khách đến nhà, là Hoàng Trường Minh mời, cũng có thế xem như chủ động muốn đến.

Lê Hoài Lâm cũng biết được tin cô mang thai, nhưng là vì Hoàng Trường, Minh đắc ý gọi điện khoe khoang với ông ấy, cho nên đương nhiên ông ấy không thể ngồi yên, muốn đi qua xem một chút.

Ông ấy không đến tay không mà còn mang theo rất nhiều đồ, đều là đồ dùng cho mẹ và bé, tất nhiên ông nội sẽ không phân biệt đối xử nên còn có rất nhiều đồ chơi cho bánh bao nhỏ.

Lam Ngọc Anh chủ động chào hỏi, cô không quên kể lại chuyện Hoàng Trường Minh đã điên cưồng mua sắm.

Đồ mua hồi chiều đã được nhân viên cửa hàng đồ mẹ và bé giao tới, đồ mua trên mạng cũng vừa lúc được giao, cả căn phòng để đồ chật cứng nhưng anh vẫn cảm thấy không đủ nên nhờ thím Lý dọn một phòng cho khách thành phòng để đồ của con gái Đến tuổi này của Lê Hoài Lâm thì ông không còn nhiều điều đáng mong đợi nữa. Trước đây khi biết mình có một cháu trai mềm mại và dễ thương, ông đã vui lâm rồi nhưng bây giờ ông lại sắp có thêm một bánh bao nữa nữa, dĩ nhiên là vô cùng vui sướng.

Sau khi ngồi xuống, Lê Hoài Lâm liếc mắt qua bụng cô cười hỏi: “Nghe Trường Minh nói là con gái?”

Lam Ngọc Anh cười trong vô vọng.

Hoàng Trường Minh thật đúng là, đối với ai cũng tự tuyên bố là con gái. Cô hơi hơi nghiêng người về phía trước ngăn cản Hoàng Trường Minh đang xếp đồ ở bên kia nghe thấy, nhỏ giọng thì thào: “Vẫn chưa biết được, phải được bốn tháng mới nhìn ra ạI”

Nụ cười của Lê Hoài Lâm càng thêm sâu đậm.

Nhìn thấy vẻ mệt mỏi mờ nhạt trên gương mặt ông, Lam Ngọc Anh quan tâm hỏi: “Bố, gần đây bố có khỏe không?”

“Văn khỏef” Lê Hoài Lâm xua tay nhanh chóng cười nói: “Đừng lo lắng, hai lân khám sức khỏe gần đây, bác sĩ đều nói ba đang hồi phục khá tốt! Chỉ là hai hôm này thức hơi khuya, näm mơ thấy mẹ con!”

Lê Hoài Lâm nói đến đây, biểu cảm trên khuôn mặt ông trở nên vô cùng dịu dàng, giống như việc nhớ về người phụ nữ ấy là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

“Bà ấy chỉ yên lăng nhìn bố, không nói gì, một câu cũng không…”

Lam Ngọc Anh nghe được cảm giác cô đơn trong lời nói của ông liền không nhịn được nói: “Bố, con cùng bố đi thăm mẹ nhé!”