MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1055

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1055

484 từ · ~3 phút đọc

Chương 1055

Nhưng cho dù là vậy, cô vẫn đau đến nhíu mày, mồ hôi lạnh tuôn ra nhễ nhại Lúc này, người làm đó cũng sợ đến ngây người, nhìn cảnh tượng đột nhiên xảy ra trước mặt, cái khay trong tay trực tiếp rớt xuống đất, chạy lại gần cô một cách vô cùng hoảng loạn: “Á! Cô Ngọc Anh!”

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi này, Lam Ngọc Anh đã cảm giác được cả người ướt đảm.

Đứa nhỏ.

Điều mà cô lo lng nhất hiện tại chính là đứa trẻ Người làm đó trừng to mắt, vẻ mặt hoảng hốt lo sợ: “Cô Ngọc Anh! Tôi xin lỗi, cô có sao không? Có bị thương ở đâu không, cô đừng làm tôi sợ! Tôi không biết sẽ đụng phải cô.”

“Cô làm việc kiểu gì vậy!” Lê Tuyết Trinh cách đó một khoảng, bước xuống quát.

“Cô Tuyết Trinh, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” Người làm vội vàng cúi đầu khom người Lê Tuyết Trình dời ánh mắt bất mãn từ trên gương mặt của người làm đi, chủ động duỗi tay ra với Lam Ngọc Anh và nói: “Có nghiêm trọng không, tôi đỡ cô dậy nhé?”

Nhìn thấy bàn tay với bộ móng tay mang màu sắc xinh đẹp kia, Lam Ngọc.

Anh lại không hề cử động, vô thức rụt người về sau để trốn.

Lúc này, một giọng nam trầm ốn vang lên.

“Ngọc Anh!”

Mười mấy bậc thang, nhưng Hoàng Trường Minh lại phi lên trên chỉ bằng hai, ba bước dài: “Đã xảy ra chuyện gì!”

Anh lái chiếc Land Rover vào sân, nhưng không nhìn thấy cô ra ngoài, nên đồ lại rồi tiến vào trong biệt thự, không ngờ lại nhìn thấy cô đang ngã ngồi trên bậc cầu thang, sắc mặt trắng bệch đến lạ thường, trên huyệt thái dương còn có mmồ hôi lạnh, lại nhìn thấy cô đang dùng tay ôm bụng mình nữa, khiến cho hô hấp của anh gần như dừng lại Hầu kết chuyển động lên xuống, anh lại gần, ôm lấy cô một cách nhanh chóng và cẩn thận.

Lê Tuyết Trinh nhìn thấy, dùng giọng dịu dàng nói với người phía trước: “Trường Minh, anh đừng gấp! Là người làm không cẩn thận, vừa rồi khi xuống lâu không cẩn thận dụng vào cô ấy, người mất thăng bằng nên mới ngã!”

Bị cô ta nhắc đến như vậy, người làm ở bên cạnh gần như quỳ xuống ngay tại chỗ, sợ đến mức bật khóc thành tiếng, vừa hoang mang, vừa không biết phải làm sao: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi! Cô Ngọc Anh, cô không sao chứ, tôi thật sự chỉ không cấn thận, chứ không phải cố ý đâu! Tôi cũng không biết tại sao, đột nhiên trượt chân một cái đụng phải cô, cô tuyệt đối không thể có chuyện được, bằng không tôi chết vạn lần cũng chưa đền hết tội.”