MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1114

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1114

619 từ · ~4 phút đọc

Chương 1114

“Ông ngoại”

Bánh bao nhỏ nhìn phía sau lưng cô, đột nhiên kêu lên.

Lam Ngọc Anh nghe tiếng quay đầu lại, không biết Lê Hoài Lâm vào cửa từ khi nào, vừa cởi áo khoác dài trên người, trên đầu còn đọng lại vài bông tuyết, ôm lấy bánh bao nhỏ đang chạy tới, Lê Hoài Lâm cười từ ái: “Đậu đậu, đến đây để ông ngoại ôm một cái!”

Sợ bánh bao nhỏ chơi tuyết cả buổi bị bệnh, thím Lý dắt cậu bé lên lầu thay quần áo.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai bố con cô, Lê Hoài Lâm suy nghĩ một lát rồi mở miệng: “Ngọc Anh, bố dẫn con và Đậu Đậu đi nước Đức nhé?”

Lam Ngọc Anh rũ mắt, bánh bao nhỏ đang cởi mũ và bao tay, cũng không lên tiếng “Chúng ta đi Berlin, trước đó khi mẹ con đi thăm bố, chúng ta đã có một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi bên nhau!” Lê Hoài Lâm ôn hòa khuyên cô, không phải muốn khuyên cô qua đó di cư, mà là muốn cô rời Sài Gòn một thời gian để bớt đau lòng: “Hoàn cảnh và không khí ở đó rất tốt, lúc trước bố đã tìm hiểu, có rất nhiều trường mẫu giáo và trường tiểu học, sau này đứa bé trưởng thành không cần lo lẳng về vấn đề giáo dục! Bố đã bàn bạc với ông thông gia, ông Hoàng cũng đã bảo không có vấn đề, sẽ ủng hộ quyết định của con!”

Chờ ông ấy nói xong, Lam Ngọc Anh mới lắc đầu: “Không cần đâu bố”

Làm sao cô không biết bố mình đã nghĩ cho cô rất nhiều, còn cố ý nhắc tới mẹ cô, muốn để cô dao động.

Lam Ngọc Anh nhìn vào mắt ông ấy, nhẹ giọng nói: “Bố à, con đi chỗ nào cũng giống nhau. Con phải ở chỗ này, con đã đồng ý với Hoàng Trường Minh, sinh là người của anh ấy, chết cũng là quỷ của anh ấy!”

Mặc dù lúc đó chỉ là đùa giỡn, nhưng cô thực sự nghiêm túc nhớ nó.

Lê Hoài Lâm nhìn vẻ mặt kiên cường của cô, không thể làm gì khá thở dài, từ bỏ ý định này.

Ở lại ăn bữa trưa, Lê Hoài Lâm vừa rời đi không lâu, ngay sau đó Trịnh Phương Vũ vội chạy tới, từ lúc trở về tham gia hôn lễ của bọn họ, Trịnh Phương Vũ và Lê Văn Nam vẫn luôn ở Sài Gòn, người trước còn đi tìm việc làm, người sau thì do ông cụ có ý chuyến chí nhánh làm ăn của mình tới Việt Nam vẫn luôn ở lại đây.

Ngọc Anh đã lâu Nhìn thấy chiếc nhân kim cương sáng lấp lánh trên ngón áp út, Lam Ngọc Anh phát ra một tiếng cảm thán: “Đẹp quá đi!”

Trên mặt Trịnh Phương Vũ không che giấu được vẻ đỏ ửng, giữa lông mày đều là vẻ ngượng ngùng, không tự nhiên hào phóng như bình thường nữa, thậm chí có chút mất tự nhiên, trong giọng nói nhẹ nhàng xen lần rất nhiều ngọt ngào: “Văn Nam cầu hôn với tớ, tớ đồng ý rồi!”

Lam Ngọc Anh kinh ngạc mở to hai mắt, luôn miệng nói: nhé, cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện!”

“Hì hì! Cái này gọi là mọi chuyện không phụ lòng người có tâm!” Trịnh.

Phương Vũ gãi gãi đầu, khóe miệng đã sắp toét ra đến mang tai: “Mấy ngày nữa chắc tớ sẽ về Cà Mau với anh ấy, đi gặp phụ huynh nhà họ Lê một lần! Làm sao bây giờ, nàng dâu gặp bố mẹ chồng, tớ rất khẩn trương! Nhưng cũng không có.