MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1117

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1117

505 từ · ~3 phút đọc

Chương 1117

“Không sao cả” Hoàng Trường Minh đau lòng hôn lên mắt của cô, bởi vì cảm xúc chấn động mãnh liệt, cơ cân bên môi đã hiện ra rõ rằng, lòng bàn tay vuốt ve từng lần một ở sau lưng cô: “Hôm nay không thấy rõ còn có ngày mai, ngày mai không thấy rõ, còn có thời gian cả đời!”

Lam Ngọc Anh gật đầu thật mạnh, ôm chặt lấy cái eo cường tráng của anh.

Trong trời đất trắng tỉnh yên tĩnh đầy nâng sớm, hơi trắng phả ra từ trong miệng hai người, ôm nhau như chốn không người “Rầm!”

Có thứ gì đó rơi xuống mặt đất.

‘Thím Lý vừa đi ra khỏi cửa định ra giục cô vào nhà, cái chối rơi xuống khỏi tay bà, không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt, lầm bẩm trong miệng: “Má ơi, không phải quỷ, là cậu chủ thật? Ông Lý, ông Lý mau ra đây!”

Chú Lý không bị gọi ra, ngược lại sau lưng bà xuất hiện một bóng dáng nhỏ bé, kích động hô to: “Bố ơi!”

Hai người đang ôm nhau tách ra, nhìn bánh bao nhỏ nặng nề dâm lên tuyết trên đất chạy đến chỗ bọn họ, trực tiếp nhào lên trên đùi Hoàng Trường Minh giống như mỗi lần gặp Lam Ngọc Anh trước kia, ôm chặt lấy y như bạch tuộc, nước mắt đầm địa khắp khuôn mặt nhỏ: “Bố ơi, cuối cùng bố đã đi công tác về!”

Hoàng Trường Minh cúi người, đôi mắt cũng có chứt nóng rực nhìn con trai mình, Bánh bao nhỏ chôn mặt vào trong lòng anh cọ qua cọ lại, lại ôm chặt cổ của anh, bôi nước mắt nước mũi hết lên người anh, bĩu môi khóc lóc đáng thương: “Hu hu, bé cưng còn tưởng rằng…”

“Tưởng rằng gì?” Hoàng Trường Minh lau nước mắt cho con trai Bánh bao nhỏ hít mũi một cái, ti thân nói: “Bé cưng còn tưởng rằng, bố cũng giống như bố của nhóc mập trong nhà trẻ, ở bên ngoài ăn chơi đàng điểm với phụ nữ nên không trở về nhà, không cần mẹ và bé cưng nữa!”

Hoàng Trường Minh giật khóe môi.

Nhưng mà nhìn thấy vẻ bối rối luống cuống trong đôi mắt to của con trai, anh vẫn nhãn nại lấy tay sờ lên đầu nhỏ của con, kiên nhãn trấn an.

Thím Lý cũng kích động đến đỏ mắt, khàn khàn mở miệng nói: “Nhanh vào trong nhà đit”

Một trận tuyết lớn qua đi, Hoàng Trường Minh trở về khiến mỗi một nơi trong căn biệt đều tràn đây sức sống bừng bừng, từng giây phứt trôi qua đều như bị người ta quên đi, chỉ có bầu không khí vui vẻ quanh quấn bốn phía.

‘Trên giường lớn trong phòng ngủ chính, bánh bao nhỏ đã ngủ say sưa trên đó.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!