MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1150

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1150

434 từ · ~3 phút đọc

Chương 1150

Thế giới của Trương Tiểu Du dường như sụp đổ vì năm từ này của anh.

Trong đầu cô vang lên tiếng ong ong, hai tay bị bóp chặt, hai hàng lệ chảy xuống, phần nộ mà bước về phía trước, giơ tay lên cao: “Ngô Huỳnh Đông, đồ khốn kiếp, đồ khốn nạn.”

Bàn tay của Trương Tiểu Du mới vừa giơ đến ở giữa không trung đã bị người phụ nữ đối diện nắm lấy, sau đó còn bị cô ta tát hai cái.

“Chát!

Một âm thanh đặc.

Trương Tiểu Du không chỉ loạng choạng, thậm chí còn bị đối phương đầy ngã xuống đất, cô rõ ràng ở đây để đánh ghen, vậy mà lại bị đánh. Mặt cô nóng bừng vì đau đớn, ánh mắt không rời khỏi người bạn trai t lớn vang lên.

Đây là người đàn ông mà cô đã yêu năm năm!

“Ai cho phép cô tùy tiên đánh người đàn ông của tôï?” Người phụ nữ kia bất mãn trừng mắt nhìn cô, quay đầu bước vào cùng Ngô Huỳnh Đôn/ chúng ta đóng cửa lại, tiếp tục những việc đang làm thôi!

“Anh à, Ngô Huỳnh Đông cứng ngắc đứng tại chỗ, nhìn cô với vẻ mặt rối rằm và phức tạp, anh như muốn tiến lên đỡ cô, nhưng hai tay lại như mất đi sức lực.

Người phụ nữ kia cúi gãm mặt, hất cảm lên: “Ngô Huỳnh Đông, nếu anh còn dám nhìn cô ấy một lân nữa, anh sẽ không xong với em đâu! Đừng quên, ba tháng trước, anh vừa mất một đứa con, nếu anh làm em không vui ba em sẽ tống cố anh ra khỏi công ty, Hãy suy nghĩ rõ ràng xem em và cô ta ai mới quan trọng!”

Cuối cùng, cửa đóng lại trước mắt cô.

Trương Tiểu Du nhâm mắt lại, nỗi cay đảng trào dâng từ đáy mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Trương Tiểu Du, cô chơi nhiều đến mức mộng mị rồi hả? Cô ở Kiên Giang đã hai ngày rồi, mà một chút tin tức cũng không đào ra được, còn làm hỏng máy ảnh. Khi đó tôi đã nói thế nào, nếu không mang được tin nào quay về thì cũng đừng trở về nữa”

Trong điện thoại, những lời trách móc của lãnh đạo bản ra còn nhanh hơn cả tiếng nhạc nền trong quán.

Trương Tiểu Du đưa điện thoại ra xa, cho dù có bị mắng chửi thế nào cô cũng chỉ nấc lên không nói được lời nào, cuối cùng đến khi tiếng mảng bớt dần cô mới cúp máy.

“Cho tôi một ly nữa!”