MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1226

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1226

569 từ · ~3 phút đọc

Chương 1226

“Tô Yến, đừng lo lắng, tôi không sao!” Trương Tiếu Du chớp chớp mắt, chậm rãi lắc đầu “Tạ ơn trời!” Tô Yến vỗ vỗ ngực. Ánh mắt của cô cũng nhìn cái người đang nắm ở phía đối diện giường bệnh giống Trương Tiểu Du, khi này cô không thể không nhớ lại khoảnh khắc mà bản thân nhấc máy. Tô Yến có chút ngượng ngùng giải thích “Khi cô đang đi tìm sợi dây chuyền thì vị này liền gọi cô. Tôi sợ đây là cuộc gọi quan trọng nên liền trả lời..”

Trương Tiểu Du ngạc nhiên, chả trách anh ta biết tin mình bị chết đuổi…

Nhưng chẳng phải anh ấy không nên ở Hà Nội hiện giờ sao?

Trương Tiểu Du mở miệng hỏi “Anh ta..”

Sức lực trên tay anh đột nhiên thả lỏng. Trần Phong Sinh buông bàn tay.

đang năm Trương Tiểu Du ra, anh thấp giọng nói: “Tình trạng chết đuối của em có thể nói là khá nghiêm trọng! Hồ nước nhân tạo này đã được trải qua xử lý của con người cho nên trong đó ít nhiều gì cũng tồn tại chất hóa học. Do ở dưới nước một thời gian dài, bản thân em lại không được cung cấp đủ dưỡng khí nên phổi đã bị nhiễm trùng dẫn đến việc cơ thể phát nhiệt. Dù sao thì cũng may vết thương cũng không quá lớn, đã được các bác sĩ tiến hành điều trị. Em chỉ cần nắm viện ba ngày để quan sát tình hình, nếu như phổi của em không còn nước hay tình trạng viêm phối không có thì mới được xuất viện!”

“Em đã hiểu rồi..” Trương Tiểu Du cần môi trả lời.

Trần Phong Sinh liếc nhìn cô một cái rồi đột nhiên nói: “Trương Tiểu Du, em là đồ ngốc sao?”

“Anh nói cái gi?” Đôi mắt Trương Tiểu Du lập tức mở to, cô tưởng rắng bản thân đã nghe nhầm. Trương Tiểu Du lúc này không biết nên làm gì hơn, cô cứ ngồi thẫn thờ ở đó, ngước mắt lên nhìn anh.

Sắc mặt lúc này của Trần Phong Sinh vẫn giống như thường ngày, nhưng.

ánh mắt lại có chút lạnh lùng.

“Chẳng lẽ anh nói sai sao? Chỉ vì một cái vòng cô bị đứt mà em sẵn sàng nhảy xuống dưới hồ tự vẫn? Em có biết cái hồ đó sâu bao nhiêu không hả? Anh nghĩ em không chỉ có nước vào phối, mà còn vào đầu nữa!”

Đôi mất đào hoa của Trần Phong Sinh nheo lại. Anh không thể dừng nghĩ về cảnh tượng Trương Tiểu Du luôn săn sóc bên cạnh người yêu cũ của cô. Cứ thế một ngọn lửa ác độc đã bùng lên từ đáy lòng Hai bên thái dương của anh như bị bỏng tát, giọng nói không thế khống chế được, nó trầm hơn lạnh hơn nhiều so với thường ngày “Hừ, anh không nghĩ tới việc em vẫn luôn gìn giữ vòng cổ mà bạn trai cũ của em tặng đó. Anh ta đã bỏ rơi em để đi với người khác mà bây giờ em vẫn coi chiếc vòng cổ đó là vật quý.

trong lòng. Em không phải là kẻ ngốc thì còn là gì nữa”

Trương Tiểu Du nghe vậy liền tức giận muốn ngồi dậy, cô vặn lại: “Ai nói với anh chiếc vòng đó là do bạn trai cũ tặng em”