MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1324

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1324

516 từ · ~3 phút đọc

Chương 1324

Cô rất nhanh mở to hai mắt, không dám tin đưa tay chỉ về phía đó: “Người phụ nữ trước mặt kia chẳng phải là Tô Yến sao? Vậy người đàn ông kia…”

“Là anh hai của anh” Trần Phong Sinh bình tính nói Trương Tiểu Du lại một lần nữa kinh sợ rồi!

Nhìn cơ bắp nổi cưồn cuộn dưới lớp tây trang kia của người đàn ông, làm gì còn chút đáng vẻ nào của tổng giám đốc Trần lãnh đạm, lạnh lùng mà lại dịu dàng, tao nhã kia chứ?

Cô nuốt “Ực” một ngụm nước miếng, nghiêm túc bày tỏ: “Em phát hiện anh trai của anh chắc chản không phải là gay rồi!”

Không quấy rầy tới hai người đang bận rộn hôn nhau kia, Trương Tiểu Du bị Trần Phong Sinh kéo vào trong thang máy, sau khi cùng anh tới quầy trực giao.

ban với bác sĩ trực ca sau xong, hai người cùng nhau lái xe rời đi.

Trương Tiểu Du thấy anh lái chiếc Cayenne về hướng bờ sông, cũng là ngược hướng với nhà bọn họ liền không khỏi lên tiếng thắc mắc: “Câm thú, chúng ta không trở về nhà sao?”

Trần Phong Sinh cong môi cười ‘Vậy đi đâu bây giờ?” Trương Tiểu Du không hiểu hỏi.

Trần Phong Sinh nheo nheo ánh mắt đào hoa, ánh sáng trong mắt anh có phần trê đùa: “Cuộc hẹn hò hàng ngày của hai vợ chồng!”

Trương Tiểu Du lườm anh một cái, xoay mặt nhìn về bên phía ngoài cửa xe, mặc dù thường bị anh trêu, nhưng mỗi lân như vậy cô vẫn không có tiền đồ mà nhịp tim đập loạn.

Thật là muốn chết mài Chiếc Cayenne dừng lại trước cửa một nhà hàng Pháp ở Lâm Giang, dường như sau khi cởi áo blouse ra, những lúc riêng tư, cho dù Trần Phong Sinh đi tới chỗ nào, cũng sẽ có người cung cung kính kính gọi anh một tiếng “cậu Tân”, quản lý nhà hàng còn tự mình tới dẫn anh đến chỗ ngồi.

Từ trước đến nay, đồ ăn Pháp vẫn tương đối phiền toái, từ món khai vị đến món súp rồi đến món chính, món tráng miệng sau bữa ăn, hết món này đến món khác, nhưng mà hương vị thì đúng là rất ngon.

Trương Tiểu Du cảm nữa vào miếng bánh ngọt có màu sắc trong veo như đá cẩm thạch, vừa ngẩng mặt lên liền thấy có người đang sải bước đi về phía bọn họ.

Chủ yếu là do đôi giày quân đội dưới chân, có thể thấy rõ trong khung cảnh này mà vóc dáng vạm vỡ và mạnh mẽ kia vẫn vô cùng nối bật, trong chiếc áo sơ mi sâm màu và quần âu xếp ly thẳng tắp. Môi lần Trần Văn Sáng ra sân đều có tỉnh thần và đầy khí thế như vậy.

Thấy người kia vừa đi tới trước bàn mình, cô vội vàng đàng hoàng kêu một tiếng: “Anh cát”

Trần Phong Sinh nghe tiếng cũng ngẩng đầu, hơi nhướng mày: “Anh cả, anh cũng tới đây dùng cơm à?”