MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1345

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1345

416 từ

Chương 1345

Trương Tiểu Du cúi đầu đỏ bừng mặt.

Lối ra không rộng lắm, lại có nguy cơ sập xuống bất cứ lúc nào, nên khi ra ngoài cần phải chú ý hơn.

Khi Trương Tiểu Du thận trọng cong eo đứng dậy, đột nhiên cô nghe thấy.

tiếng rên rỉ đau đớn ở bên cạnh, liền vội vàng hỏi: “Cầm thú, anh bị sao vậy?”

Lúc này có ánh sáng, cô đã có thể nhìn rõ, phát hiện ống quần bên trái của anh rất đen, tất cả đều là máu đông lại “Trời ạ, sao lại có nhiều máu như vậy!” Trương Tiểu Du hoảng hốt nói.

Chiếc áo blouse trắng bị lấm bẩn bởi bùn và máu, trông rất đáng sợ.

Cô nhớ lúc trước khi ngã từ trên cầu thang xuống, cô luôn được anh ôm trong lòng với tư thế che chở hoàn toàn, ngay cả khi chạm đất, cô cũng được anh đệm cho, ngoại trừ vết xước ở khuỷu tay, thì cô hoàn toàn không có bất cứ chấn thương nào.

Hắn là vào lúc đó, anh đã bị thương bởi vì bảo vệ cho cô!

“Thảo nào hơi thở của anh rất năng riề và gấp gáp…

Cô cản khóe miệng, cảm thấy anh thật sự còn ngốc hơn cả cô!

Trần Phong Sinh không để cho cô nhìn nữa, anh uế oải cong môi: “Không sao, anh chưa chết được đâu!”

Khi khu nhà cấp bốn sụp đố hoàn toàn, cô có thể sợ hãi, nhưng anh thì phải duy trì sự tỉnh táo, nếu không cái mạng nhỏ của hai người sẽ thật sự khó.

mà giữ được. Anh không có chút do dự nào, toàn bộ quá trình đều ôm chặt lấy cô, khi cầu thang sập xuống, anh chỉ lo bảo vệ cho cô, không ngờ chân trái của anh lại bị đầu kia của xà ngang đập trúng, cơn đau ập đến như bị đập nát chân.

Anh không nói với cô là bởi vì sợ cô sẽ lo lầng Nước mắt của Trương Tiểu Du lại trào ra, cô buộc bản thân phải kìm lại, nhất định yêu cầu các anh lính phải cứu anh ra trước.

Đội ngũ y tế và tình nguyên viên chờ đợi bên ngoài vô cùng vui mừng khi thấy họ được cứu sống, Cảm giác thấy lại ánh mặt trời cũng khiến người ta rất phấn khích, không ngờ bên ngoài trời đã gần tối, bọn họ đã bị kẹt bên trong đống đổ nát hơn sáu tiếng đồng hồ.