MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1348

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1348

453 từ

Chương 1348

Trần Phong Sinh cau mày: “Ừm”

Trương Tiểu Du há miệng, còn muốn hỏi anh tiếp thì đã bị anh giục: “Ăn nhanh đi, ăn xong thì đi ngủ!”

Trần Phong Sinh ăn nhanh, vùi đầu vào hộp cơm, ăn xong liền ném hết hộp cơm và đũa vào thùng rác gần đó, sau đó nâm tay cô kéo lên giường.

Trương Tiểu Du không nói nên lời, bên ngoài lều trời vừa tối Vì sợ sẽ liên quan đến vết thương ở chân của anh nên cô không dám giấy dụa, cũng khiến anh thực hiện được ý đồ, sau khi ôm vào ngực, anh cúi đầu hôn một trận.

Trương Tiểu Du gần như nố tung, xấu hố lau miệng.

Lại không đánh răng mà hôn cô!

Sáng hôm sau, xe cấp cứu từ thị trấn đến, Trương Tiểu Du cùng Trần Phong Sinh đến bệnh viện để chụp phim.

Rất may, như nhận định ban đầu của các bác sĩ đội y tế khu vực thiên tai, không có vết nứt gãy xương nhưng các mô mềm đều bị thương, chỉ cần bôi thuốc bên ngoài là đỡ, còn lại chú ý vết xước.

Sau khi trở về từ vùng thiên tai, bước xuống xe thì thấy rất nhiều người lính mặc quân phục đang chạy băng băng.

Nhìn thấy cậu thanh niên đang chạy trong đó, Trương Tiếu Du vội vàng gọi với theo: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cậu thanh niên chỉ vào hướng núi gần cô: “Đội cứu hộ đã tìm thấy hơn chục.

người sống sót từ đống đổ nát phía trước, hình như là ở nhà xưởng, khi động đất xảy ra, rất nhiều người đã bị chôn vùi dưới tầng hầm!”

Trong lúc họ đang nói chuyện, một người lính bước nhanh đến chỗ họ, chiếc mũ quân trang trên đầu hơi lệch: “Bác sĩ Sinh, vừa tìm thấy một người sống sót, chân bị một hòn đá đè lên không thể cử động được, đội cứu viện đang cố gắng để tìm đường, nhưng nạn nhân bị nhồi máu cơ tỉm nặng, giờ có triệu chứng khó thở và nôn ra máu! Vì phía dưới quá nguy hiểm, tạm thời đỡ bằng đệm bơm hơi, cũng không trụ được lâu, gần như là đang nguy hiểm đến tính mạng, hiện giờ không có bác sĩ nào dám xuống”

Tình người vào lúc này được thử thách.

Mặc dù bác sĩ cũng có trách nhiệm trên vai nhưng suy cho cùng ai cũng là người thường, có cảm xúc, có sợ hãi, không phải ai cũng có thể sẵn sảng hy.

sinh như một người linh để bảo vệ Tổ quốc và nhân dân bất cứ lúc nào được.

“Tôi đi!” Trần Phong Sinh không chút do dự nói.