MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1356

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1356

507 từ

Chương 1356

Ban nãy khi ở điện thờ cuối cùng, hai người họ đều quỳ bái trước bồ đoàn, đến khi cô ấy bái lạy xong đứng dậy rồi vẫn thấy anh ấy bất động quỷ ở đó. Hai tay chấp vào nhau, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra biếu tình thành kính cùng nghiêm túc, không biết đang cầu nguyện điều gì.

Trên khóe môi Trần Phong Sinh khẽ gợi lên một tia tà khí: “Muốn biết?”

Trương Tiểu Du gật gật đầu, phí lời, nếu không muốn biết thì cô ấy cần phải hỏi sao!

Đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh liếc nhìn cô ấy, sống mũi được ánh hoàng hôn chiếu lên hắt ra bóng mờ: “Vậy gọi một tiếng ông xã cho anh nghe!”

Lời này cách đây ba năm rưỡi đã từng nói Giống như lúc đó, trái tim cô ấy bông lỡ mất nửa nhịp, mím chặt khóe miệng một lúc lâu, do do dự dự cuối cùng bởi vì ngại ngùng mà không thế nói ra, lầm bẩm nói: “Không nói thì bỏ đi!

Trần Phong Sinh nhếch môi thấp giọng cười, duỗi cánh tay dài nhanh chóng ôm lấy cô ấy vào lòng, cúi đầu cản lỗ tai của cô ấy.

Nhìn bóng lưng đĩnh bạt cầm chìa khóa xe đi ở phía trước của anh ấy, Trương Tiếu Du đỏ bừng cả mặt, sờ sờ lỗ tai.

Phía trên vẫn còn lưu lại hơi thở nóng hổi và giọng nói trầm ấm của anh ấy: “Chính là bốn chữ trên chiếc vòng tay mà bà ngoại đã tặng cho em!”

Trương Tiểu Du cúi đầu nhìn chiếc vòng mà cô vẫn luôn đeo trên cố tay trái Trong lòng như như có một người tí hon đang đánh trống, nhịp tim hoàn toàn mất kiểm soát, càng đập càng nhanh.

Sớm sinh quý tử…

Chuyến đi Kiên An lần này so với sự hiếu lãm của lần đầu quen nhau còn khiến hai người họ ghí nhớ khắc sâu hơn, dường như đã in sâu trong lòng.

Sau khi trả phòng trọ xong, đến cổng thành phố cổ có xe riêng, sẽ trực tiếp đưa họ đến sân bay sau đó quay trở lại Sài Gòn.

Tất cả hành lý đều đã đặt sau cốp xe, nhưng Trần Phong Sinh lại không có ý định lên xe, mà nói với cô ấy: “Cá Vàng nhỏ, em đợi anh một chút, anh đi ra đây một lát liền về!”

“Anh đi đâu vậy?” Trương Tiểu Du mơ hồ hỏi.

“Trần Phong Sinh không đáp lại cô ấy, chân dài đã đi xa được mấy mét rồi Trương Tiểu Du cạn lời, toàn bộ hành lý đều ở trên xe, cô ấy buộc phải lưu lại không thể đuổi theo, thế nên đành phải tựa lưng vào cửa xe đợi. Trong tâm mất, bóng dáng cao lớn đã biến mất ở trong thành phố cố.

Chơi xong liên tiếp hai ván game mà vẫn chưa thấy anh ấy quay về, thậm chí tài xế còn thò đầu ra hỏi cô ấy một lần.