MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 1374

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 1374

448 từ

Chương 1374

“Bà Trần, có cần anh lại lái xe quay về nhà không?” Ngón tay thon dài như ngọc của Trần Phong Sinh cố ý gõ vào vô lăng.

Trương Tiểu Du đương nhiên hiểu được ý trong lời nói của anh, sắc mặt đỏ bừng: “Trở về cái quỷ, em còn phải đi làm!”

Tiếng cười trầm thấp vui vẻ của Trần Phong Sinh thoát ra,anh cũng chỉ là cố ý trêu chọc cô, vào buổi sáng số lượng bệnh nhân đến chẩn bệnh là đông nhất, nhưng quả thật anh ấy có chút kích động muốn quay đầu xe lái về nhà, hầu kết hơi nhấp nhô lên xuống, một lúc sau mới có thể kìm nén được xao động trong lòng.

Trương Tiểu Du đang rầu rĩ tháo dây an toàn, lúc anh vươn bản tay to ra, cô ấy còn cho rằng anh đang muốn làm bậy, phản ứng có điều kiện rụt người sang một bên, thì thấy anh ấy cách cửa kính xe chỉ tay về phía trước: “Người đồng nghiệp họ Tô kia của em kia! “

“Ở đâu?“ Trương Tiểu Du vừa cởi dây an toàn ra, lập tức ngấng đầu lên.

Giọng điệu của Trần Phong Sinh lười biếng nói: “Cô ấy vừa mới bước xuống khỏi xe của anh hai anh”

Trương Tiểu Du lúc này mới nhìn thấy cách chiếc Cayenne khoảng hai trăm mét có một chiếc xe công vụ màu đen quen thuộc, Tô Yến quả thực đang bước ra khỏi cửa sau của xe, chỉ là hai chân của cô ấy vừa mới chạm đến mặt đất, còn chưa kịp đứng vững. Một cánh tay dài đột nhiên từ bên trong duỗi ra.

Tô Yến lập tức bị kéo lại, nửa người đều ngã vào trên thân người ngồi bên trong.

Đợi đến khi cô ấy đứng lên lần nữa, vết son trên môi đã biến mất, đôi môi đỏ mọng sưng tấy, vừa nhìn liền biết là một bộ dạng vừa bị người ta kịch liệt hôn, Tô Yến dùng tay bụm lấy miệng, giậm giậm chân xong mới rầu rĩ bỏ chạy.

Cửa sau đóng lại, chiếc xe công vụ màu đen nghênh ngang phóng đi.

“Tuy rằng từ đầu đến cuối không nhìn thấy người trong xe, nhưng ban nấy vừa nhìn cố tay áo vest lộ ra cùng với phong thái mạnh mẽ như vậy Trương Tiểu Du dám chắc chắn một trăm phần trăm rằng người ngồi bên trong là Trần Phong Niên mặc vest, đeo kính.

Tấm tắc một tiếng, Trương Tiểu Du đưa ra đánh giá: “Em phát hiện anh hai của anh thật là biết giả bộ đứng đắn…”

“Còn anh thì sao?” Trần Phong Sinh nhướng mày.