MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 569

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 569

461 từ · ~3 phút đọc

Chương 569

Hoàng Trường Minh vẫn tiếp tục tiến lên, bắt cô phải dựa lưng vào tường, không còn đường rút lui. Tay anh cầm chặt vai cô, mạnh đến mức như sắp nhấc bổng cô lên.

“Cô có thẻ đen của tôi, cô gọi cô của tôi là cô, cô cũng rất quen thuộc với Phan Duy, hầu như những người thân thiết với tôi đều không xa lạ với cô

Mọi dấu hiệu đều tràn đầy nghi vấn, mặc dù mỗi lần cô đều trả lời rất hợp lý, nhưng trong lòng anh vẫn còn nghi ngờ.

Nói đến đây, Hoàng Trường Minh khẽ híp mắt, gắn từng chữ: “Lam Ngọc Anh, tôi hỏi lại cô lần cuối, rốt cuộc chúng ta có quen nhau không?”

“Không Không quen” Lam Ngọc Anh lắc đầu một cách cứng ngắc. Con người trong mắt Hoàng Trường Minh co rụt lại, lặp lại câu nói lần trước bằng giọng khẳng định: “Cô nói dối!”

Bàn tay đặt trên vai như kìm sắt, ánh mắt anh tràn đầy lửa giận, cứ như thể sẽ nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.

Đúng lúc cô không biết nên làm gì bây giờ thì tiếng điện thoại bất thình lình vang lên.

“Buzz… Buzz…”

Tiếng rung phát ra từ túi quần của Hoàng Trường Minh. Lam Ngọc Anh như bắt được phao cứu sinh: “Điện thoại của anh đang rung kìa..

Thấy anh vẫn không dao động, không có ý định nghe máy, cô khuyên bảo: “Đã gọi lần thứ hai, có khi là chuyện quan trọng…

Cũng có thể là người quan trọng nào đó. Câu này bị cô nuốt vào bụng.

Hoàng Trường Minh nhíu mày, điện thoại vẫn còn đang run, làm cho cơ bắp trên người anh cũng bị ảnh hưởng. Bởi vì lần trước cô từng tránh thoát trong lúc anh nghe máy nên lần này, anh chỉ thả một tay để cầm điện thoại.

Lam Ngọc Anh vẫn bị áp sát vào tường, không thể nhúc nhích, nhìn anh đặt điện thoại lên tai, nghe một lát rồi liếc nhìn cô, nói với đầu dây bên kia: “Không có, cô ấy đang ở bên cạnh tôi.”

Lam Ngọc Anh không khỏi kinh ngạc.

Điện thoại của anh rất xịn, mặc dù hai người gần như dán sát bên nhau, nhưng cô vẫn không nghe thấy đầu dây bên kia nói gì. Tuy nhiên lúc nãy anh lại nhắc đến mình…

Cô âm thầm thở dài, muốn bắt mình bình tĩnh lại. Khi cô hít sâu lần thứ hai thì không biết người bên kia nói gì mà Hoàng Trường Minh bằng thả tay ra, sắc mặt thay đổi: “Thím Lý, thím vừa nói gì? Không thấy Đậu Đậu ư?”

Không thấy Đậu Đậu? Nghe Hoàng Trường Minh nói vậy, Lam Ngọc Anh không khỏi cứng đờ.