MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 601

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 601

483 từ · ~3 phút đọc

Chương 601

Điện thoại di động trong túi, tay run rẩy phải cầm lên nhiều lần mới được, cố ấy tìm thấy số ẩn ở dưới cùng trong danh bạ và bấm gọi.

Sau khi bên kia nhấc máy, có vẻ như không phải là người cô ấy muốn tìm. Giọng Lê Tuyết Trinh trở nên có nóng nảy: “Bác sĩ William đâu rồi, kêu anh ấy nghe điện thoại!”

Sau vài giây chờ đợi, rốt cuộc thay đổi người tiếp.

“William!” Khi Lê Tuyết Trinh nghe thấy giọng nói, cô không quan tâm đến giọng điệu của mình, liền chất vấn: “Lúc trước anh đã hứa với tôi như thế nào rồi! Anh không phải nói sẽ tuyệt đối không có vấn đề sao? Không phải sẽ không bao giờ nhớ ra sao?”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng tỏ.

Lam Ngọc Anh và Trương Tiểu Du đang ngồi trong phòng khách, TV đang chiếu một chương trình tạp kỹ ôn ào. Hai cô bạn gái vừa xem vừa trò chuyện.

Trương Tiểu Dù mang theo một cái gối, vẫn không nhịn được liên tục xác nhận: “Ngọc Anh, Hoàng tiên sinh đã thật sự khôi phục trí nhớ hoàn toàn rồi sao?”

“Ừm… Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Cậu nói xem, trước đây anh ta cũng từng tới Mỹ, chắc là vì chuyện này đúng không?”

“Tôi không biết… Lam Ngọc Anh lại lắc đầu.

“Tôi nghĩ là 80% rồi!” Trương Tiểu Du trông như Holmes vuốt cằm, nói: “Dù sao thì tôi luôn cho rằng Trần Phong Sinh kia có chuyện giấu tôi, hình như có liên quan đến tiểu thiếu gia nhà họ Hoàng….

Lam Ngọc Anh mỉm cười, chỉ nghĩ đối phương rất quan tâm Trần Phong Sinh, cũng không quan tâm lắm.

Trương Tiểu Du vừa đi ra khỏi phòng tắm thì có tiếng gõ cửa, đi thẳng đến lối vào mở cửa.

“Ngọc Anh!”

Ngay sau đó, Trương Tiểu Du đã chạy đến và nói nhỏ với cô: “Hoàng tổng đến rồi!”

Lam Ngọc Anh sững sờ nhìn lối vào, trong tầm mắt hiện ra một bóng người cao lớn, đôi mắt đen sâu thăm kia cũng có cảm giác đặc biệt tồn tại.

“Sao anh lại đến đây… Cô cau mày đứng dậy.

“Hôm nay Đậu Đậu rất buồn bực. Buổi chiều không chịu ăn cơm, đòi mì sợi do cô làm, nên tôi đến nhờ cô nấu!” Hoàng Trường Minh đi chân trần, mang đôi tất đen, đưa túi qua.

Trong túi đựng mì khô, trứng và xúc xích.

“Đậu Đậu vẫn đang ở bệnh viện chờ ăn cơm. Hoàng

Trường Minh nhấn mạnh.

Nghĩ đến vẻ mặt đáng yêu của Bánh Bao, cô liền gật đầu đồng ý: “Vậy anh chờ một chút!” Lam Ngọc Anh cầm lấy chiếc túi và đi về phía nhà bếp, máy hút khỏi nhanh chóng kêu lên.

Nước trong nồi sôi trào, khi cô vừa mới vớt mì khô để vào, một giọng nói trầm ổn đột nhiên vang lên.