MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 654

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 654

406 từ · ~3 phút đọc

Chương 654

Cả người Lam Ngọc Anh cứng đờ, ngồi trên lưng ngựa, lại thật sự không dám động đậy nữa.

Cô nằm thật chặt yên ngựa, không ngừng liếm đôi môi tự nhiên khô khốc: “Cưỡi như vậy không thoải mái lắm…”

“Tôi thấy rất thoải mái.” Hoàng Trường Minh đưa ra quan điểm khác hẳn.

“….” Lam Ngọc Anh cần môi.

“Cô có muốn đi nhanh hơn không?” Cánh tay Hoàng Trường Minh nghiêng về trước, nằm lấy dây cương, mỗi lần kéo dây cương đều cố ý ghé sát mặt ở bên tại của cô, thổi ra hơi nóng chui sâu vào trong ốc tại cô.

“…” Lam Ngọc Anh nuốt nước bọt.

Rõ ràng là giữa ban ngày ban mặt, hai người cưỡi ngựa rất bình thường, nhưng nghe lời anh nói lại ái muội như vậy.

Thật giống như lúc hai người ở trên giường trước đây. Lam Ngọc Anh không ngừng hít sâu, cảm giác đầu cũng dần dần thiếu oxy.

Cô thậm chí bắt đầu sơ lát nữa mình sẽ bị thiếu ô xy dẫn đến lập tức ngã xuống

Bỗng nhiên, Hoàng Trường Minh nói bên tại cô: “Dựa sát vào tôi!”

“Không..” Lam Ngọc Anh nhíu mày.

Cô vừa nói ra một lời từ chối, Hoàng Trường Minh lại đột nhiên nâng cổ tay lên, roi ngựa vung lên trên không trung, hai chân kẹp chặt lấy bụng ngựa, đồng thời trầm tĩnh kêu lên: “Giá!”

Con ngựa chở hai người lập tức lại lao nhanh.

Ngựa chạy như điên cả đoạn đường, Lam Ngọc Anh sợ ngã xuống, đành phải chủ động dựa về phía sau, còn giơ tay lên nắm lấy cánh tay anh.

Hoàng Trường Minh ôm cô vào trong lòng, hưởng thụ vòng tay của cô, trong đôi mắt sâu thẳm thoát hiện ý cười vì đạt được mục đích.

Lam Ngọc Anh từ khiếp sợ ban đầu cũng dần dần hưởng thụ cảm giác sung sướng khi thúc ngựa lao nhanh.

Chẳng trách trên thảo nguyên có nhiều người thích cuộc sống trên lưng ngựa như vậy, đây là một niềm vui không có cách nào sánh được. Gió thổi tới trước mặt, từng tế bào trên cơ thể dường như cũng đang nhún nhảy, đầu óc và hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Bất giác, trời đã tối dần.

Hoàng Trường Minh cưỡi con ngựa trở lại chỗ ban đầu, từ trên lưng ngựa xoay người xuống trước, có nhân viên công tác đã chạy tới, dắt ngựa.