MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 659

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 659

444 từ · ~3 phút đọc

Chương 659

Nơi hẹn gặp mặt Diệp Tấn là một nhà hàng Holymeat kiểu Hàn Quốc. Chú Lý lái xe đưa mẹ con bọn họ qua. Lúc xuống xe, sự chú ý của Lam Ngọc Anh bị nơi nào đó thu hút, không nhịn được hỏi: “Cục cưng, trong túi cháu để cái gì thế?”

Từ khi lên xe, cô đã phát hiện ra trong túi quần bên phải của Bánh Bao phồng lên.

“Điện thoại!” Bánh Bao lôi ra một đoạn nhỏ, giọng non nớt nói cho cô biết: “Ba cho đấy!”

Lam Ngọc Anh cúi đầu nhìn, quả nhiên là một chiếc điện thoại thông minh.

Cô nghĩ tới lúc sáng sớm, Hoàng Trường Minh nói lên tầng thăm con trai, có lẽ là để đưa điện thoại. Chẳng qua lúc sinh nhật cũng không thấy anh chuẩn bị quà gì, giờ lại vô duyên vô cớ cho cái điện thoại di động. Cô cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ dặn dò mấy câu phải giữ cẩn thận đừng để mất.

Lam Ngọc Anh dắt tay Bánh Bao đi vào nhà hàng, có nhân viên phục vụ dẫn bọn họ tới đại sảnh.

Diệp Tấn ngồi ở trước bàn ăn, nhìn hai mẹ con từ phía xa đi đến chỗ mình, hình ảnh này có cảm giác đặc biệt mãnh liệt, không chỉ gây đả kích anh ấy trên thị giác. Sau khi biết được sự thật, suy đoán trong lòng lúc trước cũng trở thành sự thật, anh ấy càng nhìn càng cảm thấy mẹ con bọn họ thật ra có rất nhiều điểm giống nhau…

Anh ấy lấy lại bình tĩnh, chủ động giơ cao tay: “Ngọc Anh!”

“Diệp Tấn!” Trên mặt Lam Ngọc Anh lộ vẻ mừng rỡ, sau đó khẽ xoa đầu Bánh Bao: “Cục cưng, mau chào đi!”

“Chú Diệp!” Bánh Bao non nớt kêu lên.

Sau khi nhân viên phục vụ đưa bát đũa lên, chờ bọn họ gọi món xong liền rời đi. Diệp Tấn vẫn giống như mọi lần trước đó, rất lịch sự rót cốc nước ấm qua cho cô, cũng rót một cốc cho Bánh

Bao bên cạnh.

Sau khi Lam Ngọc Anh nhận lấy, uống một hớp nhỏ, lại mở miệng hỏi thăm: “Diệp Tấn, sao cậu cũng không quay về Canada vậy?”

“Chuyện này thật ra cũng có nguyên nhân.” Diệp Tấn mỉm cười giải thích với cô: “Khi tớ chuẩn bị đăng ký, vốn muốn gọi điện thoại chào ông, bà ngoại, không ngờ người giúp việc trong nhà nói cho tớ biết ông ngoại bị ngã ở trong sân phải đưa tới bệnh viện. Tớ không yên lòng, cho nên cũng không đi nữa!”

Thật ra cũng không hoàn toàn đúng như vậy.