MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 678

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 678

466 từ · ~3 phút đọc

Chương 678

Hoàng Kiến Phong lạnh lùng trừng mắt nhìn cô.

“Khi nào ông xin lỗi tôi thì tôi mới nói chuyện với ôngLam Ngọc Anh thấy ông ta không có ý định xin lỗi liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“Xin lỗi, tôi đi trước! Đây là tiền trà của tôi hôm nay!”

Cuối cùng, cô nhìn lướt qua menu rồi đưa ra một nửa tiền trà. Trước khi đi, cô thấy mặt Hoàng Kiến Phong biến sắc.

Dường như đã quen với việc cao cao tại thượng, dạy dỗ người khác, cũng chưa từng bị bắt xin lỗi, nên nhất thời thấy rất mất mặt không biết làm sao, khi đóng cửa lại, mơ hồ nhìn thấy anh ta vươn tay lấy ra một lọ thuốc.

Sau khi rời quán trà, Lam Ngọc Anh không bắt được taxi đành đi về phía trạm xe buýt đối diện.

Thời gian này ngoài đi cùng Hoàng Trường Minh, thì đều là chú Lý đưa đón, cô không tự đi xe buýt, giữa đường phải đổi xe, vừa đi vừa dừng hơn một tiếng mới về tới biệt thu.

Sau khi bước vào sân, cô bỗng nhìn thấy chiếc Land Rover màu trắng lúc sáng đang đậu ở đó.

Lam Ngọc Anh thay giày xong thì bước vào phòng khách, thím Lý nhanh mắt nhìn thấy cô trước, lập tức cao giọng nói vọng vào trong.

“Ông chủ, cô Lam đã về rồi!”

Nghe xong Hoàng Trường Minh đang ngồi trên ghế số pha đứng bật dậy.

Bóng dáng cao lớn bước nhanh tới, gần như lập tức hiện ra trước mắt, hàng lông mày nhíu chặt, vẻ mặt có phần nghiêm trọng, khẩn trương nằm lấy bàn tay cô.

Dường như ý thức được bản thân thất thổ, nét mặt trầm lại, rồi anh hỏi: “Sao em không nghe máy?

Lam Ngọc Anh nghe vậy liền vô thức đưa tay sờ túi, “Điện thoại ở trên lầu, em quên không mang

Lúc đó, Hoàng Kiến Phong đến đột ngột, cô chỉ cầm túi đi theo ra ngoài mà không kiểm tra xem bên trong có điện thoại hay không.

“Sao lâu vậy mới về?” Hoàng Trường Minh nhíu mày.

“Em không bắt được taxi, em đi xe buýt, Lam Ngọc Anh giải thích.

Nhận thấy anh vẫn mặc bộ vest chỉnh tề buổi sáng, áo khoác không cởi, cà vạt cũng chưa tháo ra, nhìn đồng hồ đeo tay, ngạc nhiên hỏi: “Hoàng Trường Minh, sao lúc này anh không ở công ty?”

“Tôi về sớm.” Hoàng Trường Minh thì thào.

Làm sao cô biết được ngay khi cô và Hoàng Kiến Phong rời đi, Bánh Bao đã gọi điện cho anh, nói rằng Ngọc Anh bị ông nội đưa đi rồi, ông nội trông rất hung dữ, anh làm sao có thể ở lại công ty tiếp tục cuộc họp? Chỉ đành dừng lại thôi.