MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 698

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 698

464 từ · ~3 phút đọc

Chương 698

Lam Ngọc Anh bĩu môi, tuy nói là có hẹn với bạn thân

Trương Tiểu Du, nhưng xem ra là anh vẫn không yên tâm.

Tuy rằng cảm thấy anh ngang ngược, nhưng trong lòng lại ngọt ngào, nhìn dáng vẻ thâm trầm của anh, không nhịn được dựa qua, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay anh.

Môi mỏng của Hoàng Trường Minh giãn ra lộ nếp nhăn trên mặt khi cười, lòng bàn tay vuốt ve khuôn mặt cô.

Vào ban đêm, nhiệt độ không khí giảm xuống không ít. Như lần trước, dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ xong Lam

Ngọc Anh liền nhẹ nhàng đi đến cửa cách vách. Mỗi lần đóng của phòng của con, cô lại dâng lên cảm giác tội lỗi.

Lúc này, cửa sổ sát sàn mở một nửa, gió đêm mát mẻ thổi vào khiến người ta cảm thấy thư giãn dễ chịu, sợi tóc mai thỉnh thoảng bị thổi bay lên, Lam Ngọc Anh vươn tay vén ra sau tai.

Nhìn những vì sao đang lấp lánh trên bầu trời đêm xanh thấm, cô hơi xuất thần.

“Lam Ngọc Anh con tiện nhân kia, cô không phải thường xuyên nói là tận tình tận nghĩa với cô ta sao?”

“Hơn nữa năm đó sở dĩ không nháy mắt đuổi cô ra khỏi nhà họ Lam, còn không phải do cô vốn dĩ là kẻ cướp đoạt..

Ban ngày ở nhà họ Lam nghe được đoạn đối thoại cứ văng vẳng bên tai. Tuy lúc đó cô đứng ở cầu thang trên lầu, nhưng giọng của Lại Diệp cất cao đến mức cô có thể nghe loáng thoảng được.

Lam Ngọc Anh dùng sức cắn môi, không biết cô nghe không rõ hay Lại Diệp ăn nói bừa bãi, nhưng mấy lời nói này đã đưa cho cô đầu mối mơ hồ, như là thả một quả b xuống mặt hồ nước.

Chẳng lẽ cô thật sự không phải là con gái ruột của nhà họ Lam sao? Tựa hồ giống như được đả thông, vì sao lúc trước Lam

Khải Dương kiên quyết tàn nhẫn mặc kệ cô, nhiều lần cô trốn ở góc phòng trộm khóc, không hiểu vì sao bố lại đuổi mình đi, không thương tiếc.

Nếu thật là như vậy, bố ruột của cô là ai? Hơn nữa, Lại Diệp cũng có thể là không biết lựa lời…

Lam Ngọc Anh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, không muốn nghĩ tiếp.

Trên mặt đột nhiên nóng lên, một bóng đen cao lớn bao phủ xuống.

Cô mở to mắt, nhìn thấy khăn mặt nóng hổi áp trên mặt mình, mà chủ nhân của nó đang quấn khăn tắm ngồi bên cạnh cô, tóc ngắn thỉnh thoảng nhỏ từng giọt nước xuống, cực kỳ gợi cảm.

“Đã không sao rồi.” Lam Ngọc Anh chỉ vào mặt mình nói.