MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 705

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 705

477 từ · ~3 phút đọc

Chương 705

Từ trong phòng giám đốc đi ra, Lam Ngọc Anh sau khi đóng cửa lại, nhìn về phía pha cà phê, hít một hơi thật sâu rồi mới đi qua đó.

Trong khu pha cà phê có vài nữ nhân viên ở đó, vừa hay, có vài nhân viên vừa này nói xấu ở ngoài cửa. Lam Ngọc Anh sau khi đi vào, liền cảm thấy mọi ánh nhìn đều hướng về phía mình.

Cô ấy nhìn thẳng đi về phía máy pha cà phê, sau khi tìm thấy giấy lọc liền cúi đầu xay cà phê, giống như trong dự liêu của cô ấy, không lâu sau, sau lưng lại có tiếng xì xèo bàn tán, tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng dẫu sao ở cùng trong một không gian, vẫn có thể nghe được loáng thoáng.

“Tôi vừa nhìn thấy hôn thê của giám đốc Hoàng rời khỏi đó!”

“Không trách được, hoàng hậu vừa mới đi, cô ta đi phía sau lẻn vào trong phòng làm việc của giám đốc, hiện tại lại chạy đến đây pha cà phê cho anh ấy! Xem ra, tiểu tam bây giờ thật sự có chút tài năng, không phục không được!”

“Ngưỡng mộ thì có ích gì chứ!, chẳng phải chỉ là tiểu tam thôi sao, chẳng muốn thấy chút nào.

Lam Ngọc Anh bóp giấy lọc ở trong tay, cảm thấy sống lưng ngày càng cứng đờ,

Theo những tiếng xì xào đó, cô ấy không khỏi càng cúi sâu xuống, chỉ là thật nhanh, cô ấy lại cảm thấy bản thân hà tất phải để tâm những suy nghĩ của người khác, miệng là của người ta, muốn nói gì thì nói, cô ấy cũng chẳng cần phải vì những lời nói của người lạ mà chịu ảnh hưởng.

Nghĩ như vậy, cơ thể và tâm trạng Lam Ngọc Anh cũng dễ chịu hơn nhiều, chuyên tâm pha cà phê hơn.

Theo sự chuyển động của máy pha, mùi thơm cà phê dần dần tản ra khắp nơi.

Lam Ngọc Anh lúc cho đường mạch nha vào bên trong, phía sau vang lên bước chân vững vàng cũng rất quen thuộc.

“Giám đốc Hoàng!”

Người trong khu pha cà phê, đồng loạn hô lên.

Lam Ngọc Anh kinh ngạc quay người lại, bất ngờ không thôi: “Ô, không phải anh đang phê chuẩn giấy tờ sao, anh vào đây làm gì?” Hoàng Trường Minh không trả lời cô ấy, nhưng đưa tay về phía cô ấy, liền lấy cốc cà phê cô ấy đang cầm trên tay đưa lên miệng, thử một ngụm nhỏ, lông mày hơi giương lên, giống như đang khen ngợi mùi vị cà phê.

“Không tồi, mùi vị vẫn giống lúc trước.

Lam Ngọc Anh muốn hỏi, sau bốn năm lẽ nào anh vẫn nhỏ?

Chỉ là ngập ngừng trong lòng, đột nhiên nhớ đến mì liền có thể chắc chắn anh ấy luôn nhớ.