MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 775

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 775

516 từ · ~3 phút đọc

Chương 775

Có người xúi giục phía sau cũng không kỳ quái.

Lam Ngọc Anh biết, đây không phải là vụ án bắt cóc đơn thuần, bởi vì lúc ấy cô nói ra nếu là muốn tiền cô có thể cho, nhưng là đối phương lại nói rõ ràng: “Đã nhận tiền của người ta thì phải hoàn thành nhiệm vụ”. Hơn nữa cô cũng tận mắt nhìn thấy, người đàn ông được gọi là đại ca đó gọi điện thoại cho đối phương hỏi tiếp theo làm gì!

Cô liếc mắt nhìn vẻ mặt anh một chút, trong lòng bỗng nhiên có loại dự cảm, khóe miệng hơi mím: “Không lẽ lại là người mà chúng ta đều biết chứ?”

“Ừ.” Hoàng Trường Minh gật đầu.

“Lại Diệp.”

“Lại Diệp!”

Lần này, hai người cơ hồ một trước một sau đồng thời mở miệng. Lam Ngọc Anh nuốt nước miếng một cái, sau khi biết được sự thật thì khiếp sợ không thôi: “Thật sự là bà ta”

Thật tình mà nói, vừa rồi chỉ là một tia suy nghĩ chợt lỏe lên trong đầu mà thôi.

Sau khi buột miệng nói ra, không ngờ vậy mà lại nhận được sự công nhận.

Đề có thể suy đoán rằng đó là Lại Diệp, thì cũng chỉ bởi vì một lẽ duy nhất mà thôi. Cho dù là bốn năm trước hay là bốn năm sau đi nữa, ở cái mảnh đất Sài Gòn phồn hoa đô thị này, bà ta cũng không có lấy một người thân thích nào cả. Thậm chí, đến cả bạn bè của bà ta cũng cực kỳ ít. Vì vậy mà, Lại Diệp rất hiếm khi đụng chạm hay làm mất lòng người khác. Mà hiện tại, đáng ghét nhất là Lam Ngọc Thiên của bà ta cũng đang bị bắt giữ ở đồn cảnh sát.

Lúc ở trước cửa đồn cảnh sát, vẫn còn nhớ rõ hình ảnh Lại Diệp quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin. Không lẽ đó chỉ là vì muốn báo thù thôi sao?

Vào cái hôm bị bắt cóc, sau khi gọi điện thoại xong, tên đàn ông lùn tịt nháy mắt với những người khác. Sau đó, tên xấu xa đó nở một nụ cười ghê tởm, rồi bắt đầu làm những chuyện tục tĩu, thú vật. Cho dù không nghe thấy nội dung cuộc gọi đi nữa, chỉ việc dùng mỗi đầu ngón chân để suy nghĩ, thì cũng thừa biết tên đó đã được ra lệnh làm gì! Không chỉ đơn giản là hãm hiếp bình thường, mà còn phải là có nhiều người cùng thay nhau hành hạ cô lên bờ xuống ruộng.

Nếu không phải có Hoàng Trường Minh đuổi tới kịp lúc, thì hậu quả thật sự không thể nào tượng tưởng nổi. Lam Ngọc Anh cảm giác mồ hôi lạnh toát cả sống lung.

Cô tự trấn an bản thân rồi mở miệng hỏi: “Vậy có phải bà ta cũng sẽ bị kết án giống như Lam Ngọc Thiên không?” Hoàng Trường Minh im lặng như tờ, không hé răng nói lấy câu nào.

“Làm sao vậy?” Lam Ngọc Anh thắc mắc.