MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 808

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 808

574 từ · ~3 phút đọc

Chương 808

Lê Hoài Lâm nói một tiếng cảm ơn, hương thơm của cafe xộc vào mũi ông ấy, ông ấy bưng ly lên nhấp một ngụm, nếm được mùi mạch nha trong cafe, Lê Hoài Lâm hơi khựng lại một chút, vị giác của ông ấy như bị ly cafe này đánh thức, sau đó trái tim ông ấy cũng rung động.

Lam Ngọc Anh để ý đến sự thay đổi của Lê Hoài Lâm, cô hỏi ông ấy: “Ông Lâm, ông sao thế?”

“Không có gì.” Lê Hoài Lâm giấu đi những cảm xúc trong mắt, lắc đầu cười nói: “Cafe rất thơm ngon!”

Lam Ngọc Anh cũng cười lại.

“Hôm nay tôi tới đây để trả sách” Lê Hoài Lâm đặt ly xuống, lấy một túi giấy ra khỏi lồng ngực, trong túi giấy là quyển sách tiếng Đức đó.”

“À!” Lam Ngọc Anh hiểu ra, vội vàng nói: “Thật ra ông không cần phiền phức thế đấu, ông không cần tự tới đây cũng được mà!”

“Không phiền đâu! Thật ra cũng là do lần trước lúc mượn sách có mấy chuyện không được vui vẻ lắm, tôi sợ hẹn cô ra nữa thì không ổn, hơn nữa tôi cũng sợ vợ tôi nghĩ nhiều nên đành tới thẳng nhà đưa cho cô luôn!” Khi Lê Hoài Lâm nhắc tới vợ mình thì hơi khựng lại một chút, ông ấy không giấu được sự xấu hổ và áy náy.

Lam Ngọc Anh gật đầu, cũng không để ý nhiều đến chuyện này.

Lam Ngọc Anh thấy ông ấy cầm sách ra, vuốt phẳng bìa và góc sách, nhìn ông ấy có vẻ không muốn trả lại sách lắm, cô đành mở miệng: “Ông Lâm, nếu ông còn muốn xem tiếp thì ông có thể lấy về nhà xem, mấy ngày nữa rồi trả cũng được ạ!”

“Được rồi, xem nhiều hơn nữa cũng không phải là của tôi mà!” Lê Hoài Lâm đưa cho cô.

“Xin lỗi ông” Lam Ngọc Anh nhận lấy quyển sách nhưng vẫn còn băn khoăn trong lòng: “Tôi biết ông rất thích quyển sách này nhưng giờ không mua được nữa, tôi lại không thể tặng ông được, thật ra quyển sách này cũng rất quan trọng với tôi nên tôi không thể tặng thứ tôi thích được.

“Cô Ngọc Anh, cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi không có ý gì đâu.” Lê Hoài Lâm nghe thế thì vội vàng xua tay giải thích: “Vốn dĩ trong nước đã rất khó tìm được quyển sách này, tôi có thể mượn cô để đọc là tôi hài lòng lắm rồi, thật ra tôi cũng chỉ muốn hồi tưởng quá khứ chút thôi!”

Lê Hoài Lâm ngẩng đầu, thấy Lam Ngọc Anh ngồi đối diện đang cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay mình.

Không biết có phải vì tâm trạng của mình đang hơi bất ổn không mà Lê Hoài Lâm hơi hoảng hốt, ánh mắt của ông ấy cũng dần chìm vào những ngày xa xưa, hình như Lê Hoài Lâm có thể thấy được người con gái trẻ tuổi trong trí nhớ của mình.

Những ngày tháng ông muốn sang Đức để học, cực kỳ cố gắng, ngày nào cũng phải đối mặt với tiếng Đức phiền phức, lúc nào cô ấy cũng sẽ yên lặng ngồi bên cạnh Lê Hoài Lâm, tuy rằng cô ấy chẳng hiểu gì cả nhưng vẫn ngồi bên cạnh học cùng ông ấy, đôi lúc hai người cũng sẽ thảo luận vài câu.