MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 826

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 826

589 từ · ~3 phút đọc

Chương 826

Lam Ngọc Anh đứng ở bên cạnh, cô không bỏ qua bất cứ biến hóa nào trên mặt ông ấy. Trong đầu bỗng nhiên hiện ra rất nhiều hình ảnh của quá khứ, tất cả xếp chồng lên nhau.

“Tôi từng có một mối tình đầu rất sâu đậm, nhưng đáng tiếc tạo hóa trêu người. Cuối cùng chúng tôi cũng không đến được với nhau. Những năm qua tôi luôn ở nước ngoài, sau khi về nước luôn cảm thấy trong thành phố này có hơi thở của bà ấy. Trước kia, tôi từng nghe bà ấy kể về quê hương của bà ấy, cho nên rất muốn tới xem thử.

“Xin lỗi, vừa rồi tôi kích động quá, không khống chế được cảm xúc của mình. Hy vọng cô Ngọc Anh không để ý!”

“Người bạn cũ này của tôi rất thích hát kịch Hoàng Mai. Trước kia, bà ấy thường hát một đoạn “Nữ Phò Mã”. Tôi đã được nghe rất nhiều lần, lời bài hát ấy cũng luôn trong tim tôi. Vừa rồi nghe thấy có người đang hát nên tôi giật mình tưởng là bà ấy. Nhưng sao có thể như vậy được, bà ấy đã mất nhiều năm rồi.

“Xưa nay vốn không biết tương tư, thế mà lại tương tư, khổ vì tương tư.”

Lam Ngọc Anh biết đây không phải chuyện trùng hợp. Cô bước từng bước nhỏ về phía trước, nín thở hỏi: “Ông Lâm, tôi nhớ khi chúng ta gặp nhau lần thứ hai ở nông thôn, ông từng nói với tôi là muốn tới quê của mối tình đầu để xem. Mối tình đầu kia của ông có phải người trước mặt này không?”

“Đúng vậy!” Lê Hoài Lâm hơi sững sờ nhưng vẫn thản nhiên thừa nhận.

Sau khi được xác nhận, Lam Ngọc Anh cảm thấy khó thở.

“Không giấu gì cô, sở dĩ tôi gắng sức đọc lại quyển sách tiếng Đức kia một lần, cũng là vì bà ấy!” Ánh mắt của Lê Hoài Lâm hơi mơ màng, dường như đang nhớ lại hồi ức khi xưa: “Bà ấy chính là mối tình đầu của tôi, cũng là người tôi yêu nhất đời này. Chúng tôi yêu nhau rất nhiều năm, đã đến mức chúng tôi có thể sống bên nhau trọn đời. Nhưng không ngờ tạo hóa lại trêu người, cuối cùng chúng tôi không thể đến được với nhau. Bà ấy đi lấy người khác, sau đó tôi cũng cưới vợ.

Cuối cùng tất cả chỉ có thể biến thành tiếng thở dài. Lê Hoài Lâm ngồi xổm xuống cạnh bia mộ, buông bó hoa đang ôm xuống: “Sở Vân, anh tới rồi đây. Anh còn mang tới loài hoa mà em thích nhất nữa!”

Lúc Lê Hoài Lâm đặt bó hoa xuống bên cạnh đã có một bỏ hoa hơn nữa giống với bó ông ấy đang cầm, đều là hoa Calla Lily.

Đột nhiên ông ấy cảm thấy mình bỏ qua cái gì đó, bất giác ngẩng đầu lên.

Nhìn về phía Lam Ngọc Anh bên cạnh đầy kinh ngạc hỏi: “Cô Ngọc Anh, sao cô biết bà ấy ở đây? Lẽ nào?”

“Đúng vậy, bà ấy là mẹ tôi.” Lam Ngọc Anh gật đầu, chậm rãi nói một cách rõ ràng.

“Không ngờ cô lại là con gái bà ấy!” Lê Hoài Lâm nghe vậy không khỏi bất ngờ đứng bật dậy.

“Đúng vậy.” Lam Ngọc Anh nhẹ giọng đáp. Cô không ngờ, mối tình đầu mà ông ấy luôn giữ trong lòng đầy quyến luyến hoài niệm lại chính là mẹ cô.