MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 841

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 841

489 từ · ~3 phút đọc

Chương 841

Khi cô còn đang ngây người đầu óc rối bời, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, hóa ra là Hoàng Trường Minh gọi về. Dường như anh nghe ra được giọng cô có gì đó khác khác, vội vàng quan tâm hỏi han: “Ngọc Anh, em không khỏe ở đâu à?”

“Ừa, hơi hơi thôi” Lam Ngọc Anh siết chặt chiếc khăn trong tay.

“Sao thế?” Hoàng Trường Minh lập tức hỏi.

“Em cứ cảm thấy dạ dày khó chịu, mới nãy thấy buồn nôn kinh khủng, nôn mãi một lúc lâu. Lam Ngọc Anh cứ úp úp mở mở, cô do dự mãi cuối cùng cũng nói với anh: “À thì, thím Lý nói rằng em rất có khả năng là có thai rồi, thực ra em cũng không rõ lắm.” Hoàng Trường Minh im lặng hai giây rồi nói: “Anh biết rồi.

Sau khi cúp điện thoại, Lam Ngọc Anh dùng tay xoa xoa bụng, định đợi tới chiều thì ra tiệm thuốc mua que thử thai về kiểm tra.

Nằm trên giường nghỉ ngơi mấy phút rồi lại uống nửa cốc nước mật ong, cô thấy bụng đã đỡ hơn nhiều. Cô ngồi dậy rồi đi xuống lầu, tiếp tục cùng Bánh bao nhỏ xếp Lego.

Vừa mới ghép được một miếng thì có tiếng động từ ngoài cửa truyền vào, Lam Ngọc Anh quay đầu, kinh ngạc trợn tròn hai mắt: “Ơ, Trường Minh, sao anh lại trở về thế?”

Hoàng Trường Minh vẫn mặc bộ vest đen buổi sáng khi đi ra ngoài, trông dáng vẻ vội vội vàng vàng, sải mấy bước lớn đã đi tới bên cạnh cô.

Không nói một lời nào, Lam Ngọc Anh đã bị anh kéo ra ngoài.

“Đi đâu thế?”

Hoàng Trường Minh không hề quay đầu lại: “Bệnh viện!”

Chìa khóa xe vẫn còn chưa rút ra, sau khi ngồi vào xe, chiếc Land Rover trong sân lập tức quay đầu rồi phóng thẳng ra ngoài như một mũi tên bắn ra khỏi cung,

Tại phòng khám phụ sản, vị bác sĩ trẻ tuổi ngồi trước bàn làm việc đang đẩy đẩy cặp mắt kính dày cộp trước mũi.

Lam Ngọc Anh bị Hoàng Trường Minh nắm chặt tay, cô cũng căng thẳng nắm chặt tay anh.

Bác sĩ nhìn hai người họ qua lớp kính dày, nhắc lại kết quả một lần nữa: “Cô Ngọc Anh không hề có thai!”

Hoàng Trường Minh nghe vậy thì nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc: “Nhưng cô ấy nói là dạ dày khó chịu, hơn nữa còn nôn nao buồn nôn, lúc nãy ở nhà còn nôn mửa nữa!”

“Dạo gần đây thời tiết càng ngày càng nóng, cần phải chú ý nhiều hơn tới vấn đề dạ dày và đường tiêu hóa, đây đều là những hiện tượng hết sức bình thường!” Bác sĩ lại đẩy gọng kính, ôn tồn nói.

“À, kinh nguyệt của tôi hình như cũng bị chậm.” Lam Ngọc Anh nói một cách yếu ớt.