MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 848

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 848

452 từ · ~3 phút đọc

Chương 848

“Tạm giữ hình sự?” Hoàng Kiến Phong trừng mắt nhìn.

Hoàng Thanh Thảo biểu hiện cũng rất kích động, vội vàng chất vấn họ: “Trường Minh không thể phạm tội, các người có chứng cứ sao?”

“Xin các vị hãy yên tâm! Có phạm tội hay không, bộ phận thực thi pháp luật liên quan của chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng!” Vẻ mặt của nhân viên cảnh sát vẫn không thay đổi, thái độ rất nghiêm túc.

“Vậy chúng tôi yêu cầu luật sư bão lãnh nó!” Hoàng Kiến Phong lập tức nói.

“Thật xin lỗi!” Nhân viên cảnh sát lắc đầu, trực tiếp từ chối, “Bởi vì số tiền liên quan rất lớn, ông Hoàng Trường Minh sẽ bị truy tố, vì vậy không được phép bảo lãnh trong khoảng thời gian này!”

“..” Tất cả mọi người đều sững sờ.

Lam Ngọc Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khàn giọng hỏi: “Vậy có thể vào thăm không?”

“Có thể!” Nhân viên cảnh sát gật đầu, nhưng lại liếc qua bọn họ, thờ ơ nói: “Nhưng theo quy định chỉ được vào một người. Các người chọn ai vào?

Những người có thể được thông báo là người thân của

Hoàng Trường Minh, xem ra cho ai vào mới là vấn đề.

Từ lúc xảy ra sự việc đến giờ vẫn chưa có ai nhìn thấy anh, mọi người đều muốn được gặp anh, và muốn biết bây giờ anh có ổn không…

Lam Ngọc Anh đứng ở phía sau, ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cô rất muốn vào xem anh, nhưng bây giờ không chỉ có cô, mà còn có cha và cô của anh đang ở đây, quyết định là ở Hoàng Kiến Phong cha anh.

Nhân viên cảnh sát cau mày thúc giục, “Các vị đã nghĩ xong chưa, là ai vào?”

Hoàng Thanh Thảo không nhịn được lên tiếng: “Anh trai!”

Hoàng Kiến Phong cứng ngắc đứng vài giây, thở dài mệt mỏi, sau đó quay người sang một bên không nhìn Lam Ngọc Anh phía sau, mà bàn tay giơ ra chỉ vào cô, “Được rồi, để cô ấy vào đi!”

Ông biết rằng người mà con trai ông muốn gặp nhất .. chính là cô!

Cũng như lần trước khi anh được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật ở bệnh viện, nhất định bây giờ người anh muốn gặp nhất vẫn là cô.

Nhìn thấy cảnh này, Hoàng Thanh Thảo vội vàng vui mừng nói: “Cây cải nhỏ, cháu mau vào trong xem Trường Minh đi!”

Lam Ngọc Anh cũng rất ngạc nhiên và nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

Hoàng Kiến Phong không để ý đến cô, thay vào đó để vợ ông đỡ ông ngồi xuống hàng ghế dài bên ngoài hành lang.