MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 883

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 883

473 từ · ~3 phút đọc

Chương 883

“Cổ lên!”Hoàng Trường Minh bước lên trước võ vai anh ta.

Sau khi nhìn theo bóng lưng Trần Phong Sinh cũng biến mất sau cổng kiếm tra an ninh thì Lam Ngọc Anh liền anh ôm ra khỏi sảnh chờ của sân bay, so với tâm trạng đè nén lúc đến thì bây giờ đã hoạt bát sáng sủa hơn không ít Cô nói mà, Trần Phong Sinh sẽ không dễ dàng buông tay vậy đâu…

Lái xe từ sân bay về, buối chiều Hoàng Trường Minh còn có cuộc họp nên anh đưa cô về biệt thự trước.

Lúc Lam Ngọc Anh mở cửa xe, chân còn chưa chạm đất thì đã bị anh nắm cổ tay kéo trở về, cưỡng ép hôn lưỡi hai phút rồi mới chịu buông ra.

Đợi cô lại ra khỏi xe thì vừa lúc nhìn thấy thím Lý đứng chếch phía cửa phòng khách cầm vòi nước tưới hoa.

Đường như thím cũng rất lúng túng, cứng đờ đứng đó, cúi đâu coi như không nhìn thấy gì cả Mặt của Lam Ngọc Anh ‘phừng một phát đỏ rực lên.

Được rồi, dù sao loại chuyện thả dê này bị đụng phải cũng không phải lần một lần hai rồi!

Gần mực thì đen, da mặt cô càng ngày càng dày rồi…

Cả đường cúi đầu chạy chầm vào biệt thự, cô dùng tay quạt hai bên má, chạy vào phòng bếp mở tủ lạnh ra để hơi lạnh ập vào mặt giảm nhiệt độ xuống, đợi sau khi đóng tủ lạnh lại bước ra thì ngoài cửa cũng truyền đến tiếng động.

Lam Ngọc Anh tưởng là thím Lý vào, đang định mau chóng lên lầu thì lại nhìn thấy thân hình cao to của Hoàng Trường Minh.

Cô dừng bước, kinh ngạc hỏi: “Minh, sao anh lại vào rồi?”

Hoàng Trường Minh ngay cả giày cũng không thay, trực tiếp mang giày da đi về phía cô, mày nhăn tít lại trầm giọng nói: “Ngọc Anh, anh cảm thấy chuyện này nên nói cho eml”

Lúc đầu Lam Ngọc Anh tưởng rằng anh để quên thứ gì, nhưng nhìn thấy ánh mất cực kỳ nghiêm túc của anh, cũng không nhịn được hơi cau mày.

“Chuyện gÏ?”

Hoàng Trường Minh ấp ủ hai giây sau đó mới chầm chậm nói: “Anh vừa nhận được một cuộc gọi, sáng hôm nay chú Lâm đột nhiên ngất đi, bây giờ đang ở trong bệnh viện!”

“Cái gì!” Lam Ngọc Anh nhỏ giọng thốt lên, trước mắt đột nhiên tối đen: “Có nghiêm trọng không?”

Tuần trước Lê Hoài Lâm còn ban đêm tới đây biếu thị thăm hỏi với Hoàng Trường Minh, sao mới qua có mấy ngày mà lại bệnh tới mức nhập viện rồi, cô cũng nhớ ra, những ngày gần đây khi thấy đối phương thì như tình hình sức khỏe của ông vẫn luôn không tốt lầm.