MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 886

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 886

523 từ · ~3 phút đọc

Chương 886

“Sẽ không đâu!” Hoàng Trường Minh ôm cô vào lòng: “Em đã đi bệnh viện thì chắc là đã hiếu rõ tình hình bệnh rồi. Tuy nói tình hình hiện tại của chú Lâm có hơi tê, nhưng gan hoại tử đột phát cũng có cách cứu chữa, chỉ cần làm phẫu thuật cấy ghép gan là được rồi!”

“Ừm” Lam Ngọc Anh thấp giọng trả lời.

Những lời anh nói đều không phải để an ủi, lúc chiều cô có hỏi bác sĩ, về nhà cũng tra xem rất lâu trên mạng, thậm chí còn trò chuyện rất nhiều với bác sĩ phục vụ online, tiến hành phẫu thuật cấy ghép gan, là phương thức trị bệnh có hiệu quả nhất và cũng là triệt để nhất, vả lại tỉ lệ thành công cao, chỉ là chỉ phí phầu thuật cực kỳ cao, nhưng đối với nhà họ Lê nối danh giàu có thì đương nhiên không có bất cứ vấn đề gì.

Bây giờ điểm mấu chốt duy nhất là, vẫn còn chưa tìm được ngưồn gan thích hợp.

Trên cầu thang thoáng truyền đến tiếng bước chân ‘bịch bịch bịch của bánh bao nhỏ, Hoàng Trường Minh đoán rằng con trai lên đây là để gọi bọn họ ăn cơm, nên anh lại bỏ laptop qua một bên, ôm cô đứng dậy khỏi sô pha, vén tóc mai bên tai cô: “Hình như cơm đã nấu xong rồi, đừng quá buồn phiền nữa, theo anh xuống lâu ăn cơm trước đi!”

Lam Ngọc Anh đáp một tiếng, cùng anh ra khỏi phòng ngủ.

Trên hành lang chỉ có ánh chiều ta nhẹ chiếu tới, trên mặt và cố cô đều bị ánh ráng chiều kia nhiễm lên.

Chỉ là hai tay buông lỏng hai bên lại đang nằm chặt, đuôi mày khóe mắt đều ẩn giấu đi không biết bao nhiêu là rối rắm, khóe môi cũng đần dân mím thành một đường thẳng, giống như trong lòng cô đang giãy dụa gì đó vậy.

Cuối cùng, dường như cô đã đưa ra được quyết định.

Bước chân ngừng lại, Lam Ngọc Anh ngẩng đầu nhìn bờ vai dày rộng phía trước: “Minh, em có chuyện muốn nói với anh!”

“Chuyện gÏ?” Hoàng Trường Minh không hiểu mà quay đầu lại Hai tay đang nằm chặt của Lam Ngọc Anh chợt thả lỏng ra, chằm chậm nói với anh: “Em quyết định…cung cấp ngưồn gan cho ông ấy!”

Bây giờ hai người họ không chỉ là người yêu, mà càng là người phải cùng nhau sống tới cuối đời, vậy nên cho dù cô làm ra bất cứ quyết định gì thì cũng nên cho anh biết mới được.

Hôm sau, chiếc Land Rover màu trắng dừng lại trước bệnh viện.

Lam Ngọc Anh tháo dây an toàn ra, nghiêng đầu nhìn Hoàng Trường Minh cũng đang làm động tác giống mình ở bên cạnh.

Tối qua sau khi cô nói quyết định cung cấp ngưồn gan, anh không nói gì, chỉ là trước khi đi ngủ nói một câu răng ngày mai anh cùng cô tới bệnh viện.

Lam Ngọc Anh cần môi, do dự hỏi: “Minh, anh sẽ ngăn cản em sao?”