MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 930

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 930

384 từ · ~2 phút đọc

Chương 930

Khi anh ấy lại ngước mắt lên thì thấy Hoàng Trường Minh đã lấy điện thoại di động ra đang gọi cho cô Lam, trong giọng nói trầm ổn có chút mềm mại, “Ngọc Anh, em ở đâu?”

‘Với một cái gật đầu đầy kính trọng, Phan Duy rút lui một cách khôn ngoan.

Hoàng Trường Minh cúp điện thoại, bắt đầu cúi người về phía trước xem xét tài liệu. Sau đó lại vang lên tiếng gõ cửa, anh còn tưởng rắng là Phan Duy quên cái gì nên quay lại, anh chỉ nói ngắn gọn một chữ:”Vào” mà không ngẩng đầu lên. Cho đến khi người đó bước đến trước bàn làm việc, một giọng nữ vang lên trên đầu anh.

“Anh Trường Minh”

Hoàng Trường Minh cầm bút trên tay dừng lại Nhấc mắt lên liền nhìn thấy Trịnh Phương Vũ đang đứng ở bàn làm việc mỉm cười nhìn mình. Hôm nay cô ta thay một bộ âu phục giản dị, không trang điểm, trái ngược với bữa tiệc hôm đó rất chỉnh tề, đầu tóc cũng rất chỉn chu.

Hoàng Trường Minh cau mày không hài lòng nói: “Làm sao cô vào được đây?

“Vừa tồi anh cho em vào mà!” Trịnh Phương Vũ nhún vai, cố ý đóng vai xác ướp.

“Tôi đang hỏi ai cho cô vào?” Cây bút của Hoàng Trường Minh xoay người gõ lên bản.

Trịnh Phương Vũ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt đầu than thở: “Hừ, nhân viên ở đây thật phiền phức. Họ không hiểu quan hệ giữa con người với nhau. Họ thật vô lý. Không hẹn trước thì không thể cho em vào được! Làm khó em tới mức ấy giữa một đám khách hàng chứ. Anh Trường Minh, anh thấy em có thông minh không? “

Cuối cùng Trịnh Phương Vũ bày ra vẻ mặt tự mãn.

Hoàng Trường Minh nhướng mày, sau này anh sẽ xử lý lại nhân sự của mình. Anh đi lên, dựa lưng vào ghế khẽ hỏi: “Cô tới đây làm gì “Đến xem anh!” Trịnh Phương Vũ cười một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ thích thú.

Hoàng Trường Minh dường như hoàn toàn không biết gì về những ý định của cô ta, trên mặt không hề có một tia biếu cảm nói: “Hiện tại tôi đã làm xong việc”